“Như Ý, lấy anh nhé!”
Khương Húc một tay ôm hoa hồng, một tay cầm nhẫn kim cương, quỳ một gối trước mặt tôi.
Vì vừa trải qua ca phẫu thuật hiến thận mấy ngày trước nên sắc mặt anh ta vẫn hơi tái nhợt.
Thế nhưng khóe môi lại treo nụ cười.
Anh ta chắc chắn tôi sẽ không từ chối.
Dù sao tôi và anh ta cũng đã yêu nhau bảy năm.
Được gả cho anh ta đã trở thành chấp niệm của tôi.
Cho dù anh ta nhiều lần vì cô bạn thanh mai mà cho tôi leo cây.
Cho dù anh ta bất chấp sự ngăn cản của tôi, nhất quyết hiến thận cho cô ta.
Tôi cũng không thể từ chối anh ta.
Đám anh em của anh ta đứng phía sau hò hét.
“Đồng ý đi, đồng ý đi!”
Có người sốt ruột thúc giục tôi:
“Cố Như Ý, cô đồng ý với cậu ấy đi!”
“Đúng đấy, chẳng phải cô nằm mơ cũng muốn lấy anh Húc sao?”
“Bây giờ anh Húc đã chủ động cầu hôn cô rồi, cô còn chờ gì nữa?!”
Kiếp trước cũng như vậy, một tháng trước, Khương Húc vừa hiến thận cho Lâm Vãn Vãn.
Mới xuất viện chưa được bao lâu, anh ta đã cầu hôn tôi.
Anh ta nói người anh ta yêu nhất là tôi.
Việc hiến thận cho Lâm Vãn Vãn chỉ vì nể tình hai người lớn lên bên nhau từ nhỏ.
Anh ta nói mình không đành lòng nhìn Lâm Vãn Vãn chết.
Anh ta bảo tôi hãy thông cảm cho anh ta.
Kiếp trước, tôi mềm lòng, đồng ý lời cầu hôn của anh ta.
Thế nhưng sau khi kết hôn, Khương Húc lại lấy cớ sức khỏe không tốt, nhất quyết không chịu đi làm.
Ngày nào anh ta cũng nằm ở nhà chơi điện thoại, chơi game.
Việc nhà trong nhà, anh ta không động tay vào một chút nào.
Chỉ cần tôi nói vài câu, anh ta liền lấy lý do mình là bệnh nhân ra.
“Anh chỉ còn một quả thận, vốn đã yếu hơn người bình thường!”
“Bác sĩ cũng nói rồi, anh không thể làm việc nặng! Không thể quá mệt!”
“Cố Như Ý, em không thể thấy anh sống tốt hay sao?”
Ngay cả mẹ Khương Húc cũng chỉ vào mũi tôi mà mắng.
“Là cô tự đâm đầu vào đòi lấy con trai tôi! Con trai tôi ép cô à?”
“Cô đã ngủ với con trai tôi bảy năm rồi, nếu không phải con trai tôi thì còn ai thèm lấy cô!”
“Nếu đã gả vào nhà họ Khương thì phải hầu hạ con trai tôi cho tốt!”
Vì vậy, ban ngày tôi đi làm, buổi tối làm việc nhà.
Tôi và Khương Húc cả đời không có con.
Bởi vì Khương Húc nói anh ta bị tổn thương thận, chuyện đó không được tốt lắm.
Tôi uất ức lâu ngày thành bệnh, lại lao lực quá độ.
Mới ngoài bốn mươi tuổi đã đột tử ngay tại bàn làm việc.
Tôi vừa chết chưa được bao lâu, Khương Húc đã đăng ký kết hôn với Lâm Vãn Vãn.
Anh ta đưa cô ta vào sống trong căn nhà của tôi.
Hai người cầm tiền bồi thường của tôi, sống vô cùng tiêu dao tự tại.
Nhớ lại tất cả những chuyện ở kiếp trước.
Bây giờ nhìn Khương Húc đang quỳ trước mặt mình.
Tôi cười lạnh:
“Khương Húc, bây giờ anh chẳng qua chỉ là một kẻ vô dụng còn một quả thận.”
“Dựa vào đâu mà bắt tôi lấy anh?!”