Dưới sự chỉ đạo của tôi, tòa án nhanh chóng tiến hành thủ tục thanh lý phá sản đối với công ty của Chu Dực.
Người đại diện pháp luật là anh ta.
Khi công ty không còn khả năng thanh toán các khoản nợ.
Toàn bộ phần nợ còn lại đều đổ lên vai anh ta.
Một khoản nợ khổng lồ lên tới hàng chục triệu tệ.
Xe sang.
Biệt thự.
Cùng tất cả tài sản đứng tên Chu Dực.
Đều bị tòa án niêm phong và phát mãi để trả nợ.
Chỉ sau một đêm.
Vị Chu tổng từng hô mưa gọi gió đã trở thành một kẻ trắng tay.
Nợ nần chồng chất.
Không còn gì cả.
Anh ta bị buộc phải rời khỏi căn hộ cao cấp từng khiến bao người ngưỡng mộ.
Chuyển đến sống trong khu ổ chuột giữa thành phố.
Một căn tầng hầm ẩm thấp.
Tối tăm.
Đầy gián và mùi mốc.
Chính là loại nơi ở mà trước đây anh ta từng khinh thường nhất.
Để trả nợ.
Cũng để tồn tại.
Chu Dực buộc phải buông bỏ chút lòng tự trọng đáng thương còn sót lại.
Đi làm thuê tại các công trường xây dựng.
Người đàn ông từng mặc vest hàng hiệu.
Đi giày da đắt tiền.
Ngày nào cũng xuất hiện trên các bàn tiệc thương mại.
Giờ đây lại khoác bộ quần áo rằn ri đầy bùn đất.
Mặt mũi lem luốc.
Đứng dưới cái nắng gay gắt.
Cùng những người công nhân khuân gạch.
Vác xi măng.
Mồ hôi chảy như tắm.
Sự châm biếm của số phận.
Có lẽ không gì hơn thế.
Một ngày nọ.
Chu Dực đang cúi đầu làm việc trên công trường.
Một chiếc BMW bỗng dừng lại trước mặt anh ta.
Người ngồi trong xe là một chủ thầu nhỏ.
Mặt bóng nhẫy dầu mỡ.
Ăn mặc bảnh bao.
Nhưng ánh mắt đầy vẻ tiểu nhân đắc chí.
Người này trước đây từng theo sau Chu Dực như cái đuôi.
Ngày nào cũng cúi đầu khom lưng.
Tìm đủ mọi cách lấy lòng.
Chỉ mong được Chu Dực ban cho một hợp đồng làm ăn.
Cửa kính xe hạ xuống.
Nhìn thấy Chu Dực đang lấm lem bùn đất.
Gã chủ thầu sửng sốt vài giây.
Sau đó phá lên cười.
Tiếng cười khoa trương đến chói tai.
“Ôi trời!”
“Tôi còn tưởng ai cơ!”
“Đây chẳng phải Chu tổng của chúng ta sao?”
“Thế nào?”
“Chu tổng cũng xuống trải nghiệm cuộc sống à?”
Người phụ nữ bên cạnh hắn cũng che miệng cười khúc khích.
Ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
Mặt Chu Dực lập tức đỏ tím như gan heo.
Hai nắm đấm siết chặt đến phát ra tiếng răng rắc.
Nhưng gã chủ thầu vẫn chưa chịu dừng.
Hắn rút từ ví ra một xấp tiền mặt.
Khinh miệt ném xuống dưới chân Chu Dực.
“Đây!”
“Gọi tôi một tiếng ông nội.”
“Đống tiền này đều là của cậu!”
“Ngày trước tôi muốn gặp cậu một lần.”
“Phải đứng dưới công ty cậu chờ suốt ba ngày ba đêm.”
“Thế mà cậu còn chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái.”
“Không ngờ đúng không?”
“Phong thủy luân chuyển.”
“Cậu cũng có ngày hôm nay!”
Đám công nhân xung quanh nhanh chóng tụ tập lại xem náo nhiệt.
Ai nấy chỉ trỏ.
Bàn tán.
Cười cợt.
Từng câu chế giễu.
Từng tiếng cười khinh miệt.
Giống như vô số lưỡi dao sắc bén.
Lăng trì chút lòng tự trọng cuối cùng còn sót lại của Chu Dực.
Cuối cùng.
Anh ta không chịu nổi nữa.
Như một con thú hoang phát điên.
Gào lên rồi lao tới.
Đánh nhau với gã chủ thầu.
Kết cục chẳng cần đoán cũng biết.
Một người quen sống trong nhung lụa.
Sao có thể là đối thủ của kẻ lăn lộn ngoài xã hội bao năm?
Chẳng mấy chốc.
Chu Dực đã bị đánh đến mặt mũi bầm dập.
Mũi chảy máu.
Khóe miệng rách toạc.
Nằm co quắp dưới đất như một con chó chết.
Gã chủ thầu khạc một bãi nước bọt lên người anh ta.
Chửi vài câu rồi lái xe nghênh ngang rời đi.
Chu Dực nằm trên nền xi măng lạnh ngắt.
Toàn thân đau nhức.
Gương mặt nóng rát.
Anh ta ngước nhìn bầu trời phía trên công trường.
Bầu trời bị những khung giàn giáo cắt thành từng mảnh vụn.
Xa xa.
Một vầng trăng cô độc treo lơ lửng giữa màn đêm.
Không hiểu vì sao.
Khoảnh khắc ấy.
Anh ta bỗng nhớ đến tôi.
Nhớ đến nhiều năm trước.
Khi anh ta nghèo khó nhất.
Tôi từng ở bên anh ta.
Cùng chen chúc trong căn phòng trọ chật hẹp.
Ngày đó.
Anh ta từng ôm tôi vào lòng.
Thề thốt chắc nịch:
“Niệm Niệm.”
“Em yên tâm.”
“Cho dù sau này anh có trắng tay.”
“Có rơi xuống đáy vực.”
“Anh cũng sẽ liều mạng đứng dậy.”
“Cho em một cuộc sống tốt đẹp hơn.”
Vậy tôi đã trả lời thế nào?
Chu Dực cố gắng nhớ lại.
Rồi cuối cùng cũng nhớ ra.
Ngày ấy.
Tôi đã mỉm cười nói với anh ta:
“Không sao đâu, Chu Dực.”
“Dù sau này anh thật sự chẳng còn gì cả.”
“Em vẫn sẽ ở bên anh.”
“Cùng lắm thì...”
“Em nuôi anh.”
Bàn tay Chu Dực run rẩy che kín mặt.
Bờ vai bắt đầu rung lên dữ dội.
Những giọt nước mắt nóng hổi.
Không ngừng chảy ra qua kẽ ngón tay.
Trong đêm tối mà cả thế giới dường như đã quay lưng với mình.
Lần đầu tiên.
Chu Dực khóc.
Khóc vì hối hận.
Khóc đến tê tâm liệt phế.
Anh ta bắt đầu điên cuồng nhớ đến những điều tốt đẹp của tôi.
Nhớ từng bữa cơm tôi nấu.
Nhớ từng chiếc áo sơ mi tôi là phẳng.
Nhớ ánh mắt tôi từng nhìn anh ta.
Một đôi mắt ngập tràn yêu thương.
Ngập tràn ánh sao.
Đáng tiếc.
Anh ta tỉnh ngộ quá muộn.
Trên đời này.
Vốn dĩ chưa từng tồn tại thuốc hối hận.
Có những người.
Một khi đã đánh mất.
Chính là mất cả đời.