Tôi mở đường link video mà Tiểu Lưu gửi cho tôi.
Khu vực bình luận chướng khí mù mịt.
"Ngày nhớ đêm mong, anh trai ngủ cùng em."
"Gái ngoan ai lại nhuộm tóc hồng? Nhìn là biết phụ nữ không đàng hoàng, chúc buôn may bán đắt."
Thậm chí còn có kẻ truy lùng ra thông tin cá nhân của cô gái, tên tuổi, địa chỉ nhà và phương thức liên lạc đều đầy đủ.
Không hay rồi!
Tôi vội vàng chạy đến phòng bệnh cô gái đang nằm, mạnh mẽ đẩy cửa phòng ra.
Cô ấy đã đập vỡ kính, một nửa chân đã bước ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt tràn đầy tuyệt vọng.
"Đợi đã, đừng nhảy! Tôi biết cô nhất định phải chịu rất nhiều uất ức, tôi có thể giúp cô rửa sạch oan khuất, đưa hung thủ ra trước pháp luật!"
Tôi hét lớn.
Động tác của cô gái khựng lại.
Tôi nắm lấy cơ hội, bay người nhào tới túm lấy mắt cá chân của cô ấy, kéo cô ấy từ bệ cửa sổ trở lại sàn nhà.
Cô gái khóc đến thương tâm muốn chết: "Tại sao lại cứu tôi? Tôi không muốn sống nữa!"
Nói xong lại muốn lao về phía cửa sổ.
Tôi đè tứ chi cô ấy lại, giọng điệu cấp thiết:
"Nếu cô muốn nhìn thấy hung thủ dựa vào việc ăn bánh bao tẩm máu người của cô để bước lên đỉnh cao nhân sinh, vậy thì cô cứ đi chết đi, tôi bây giờ sẽ làm thủ tục xuất viện cho cô."
Cô gái khóc lóc thảm thiết: "Tôi không muốn..."
Tôi dịu giọng xuống:
"Vậy thì cô nghe tôi, tôi là người trưởng thành lăn lộn nhiều năm ngoài xã hội, có kinh nghiệm hơn người trẻ tuổi mới ra trường không lâu như cô. Chỉ cần cô phối hợp, tôi nhất định sẽ giúp cô rửa sạch oan khuất, được không?"
Cô gái cuối cùng cũng từ từ ngừng khóc, chần chờ nhìn tôi, cuối cùng gật đầu.
Tôi đưa điện thoại cho cô ấy: "Báo cảnh sát trước, tôi sẽ nói cho cô biết tiếp theo phải làm thế nào."
Hai giờ chiều, Trần Thi Nhụy thong thả bước vào bệnh viện, trong tay còn bưng một ly trà sữa.
Cô ta sửa áo blouse trắng thành áo khoác gợi cảm, dựa vào bàn làm việc chụp một bộ ảnh xinh đẹp đăng lên mạng xã hội.
Dòng trạng thái là: "Quầng thâm mắt nặng quá, thành kiểu trang điểm tổn hại do chiến tranh Syria rồi."
Các fan hâm mộ khen ngợi tới tấp:
"Công việc của nữ thần nhất định rất mệt mỏi nhỉ, người đẹp tâm thiện, yêu chị chết mất!"
"Chị chính là mối quan hệ duy nhất của em trong giới y khoa đấy, em còn trông cậy vào chị chia sẻ thêm nhiều chuyện thú vị nữa, ngàn vạn lần đừng quá lao lực."
"Bé cưng vất vả rồi, nhất định phải chú ý nghỉ ngơi, mấy con bệnh trong bệnh viện không đáng để em liều mạng."
Trần Thi Nhụy cười khúc khích.
Tôi bước vào văn phòng, thái độ nghiêm khắc:
"Trần Thi Nhụy, cô đi theo tôi một chuyến."
Trần Thi Nhụy không tình nguyện đặt điện thoại xuống, thuận tay vén lọn tóc bên tai:
"Sao vậy?"
Tôi đi thẳng vào vấn đề:
"Có phải cô đã tự ý quay phim quá trình phẫu thuật của khoa chúng ta không? Có biết làm như vậy là phạm pháp không?"
Trần Thi Nhụy nghịch móng tay, không cho là đúng:
"Ồ, chuyện này à. Chị không nói thì em cũng quên mất, em thuận tay quay một cái, không ngờ lại hot. Cùng lắm là trừ tiền thưởng của em chứ gì, dù sao em đăng thêm một video là có thể kiếm lại được rồi."
"Không chỉ như thế, cô còn ác ý cắt ghép phản ứng mê sảng sau phẫu thuật của bệnh nhân. Nếu tôi nhớ không lầm, người ta rõ ràng nói là tôi muốn uống nước, nhưng tôi xem video của cô, phụ đề cô ghép vào lại là tôi muốn đẩy người ngủ, tại sao cô lại làm như vậy?" Tôi tiếp tục ép hỏi.
Trên mặt Trần Thi Nhụy có chút không giữ được bình tĩnh, gượng gạo nói:
"Trưởng khoa, chị đừng có chuyện bé xé ra to, em làm vậy không phải là để tuyên truyền cho bệnh viện chúng ta sao? Bệnh nhân đều không phản đối, chị làm gì mà chó đi bắt chuột xen vào việc của người khác."
Dù đã sớm biết Trần Thi Nhụy có bao nhiêu không biết xấu hổ, nhưng biểu hiện lúc này của cô ta vẫn khiến tôi chấn động không nhỏ.
Tôi nâng cao giọng:
"Cô còn mặt mũi nhắc đến bệnh nhân? Bệnh nhân suýt chút nữa bị cô ép chết rồi! Nếu không phải mọi người kịp thời phát hiện, cô gái đó hiện tại đã không còn mạng rồi!"
"Đồ phiền phức." Trần Thi Nhụy nhỏ giọng lầm bầm một câu, "Chẳng qua là đùa một chút thôi mà! Chị gái có phải là chơi không nổi không?"
"Em giúp cô ta kéo lưu lượng truy cập để trở thành hot tiktoker, cô ta nên cảm ơn em mới đúng. Hơn nữa cuối cùng cô ta không phải là chưa chết sao? Vậy thì phạt em 3 ngày không được uống trà sữa là được chứ gì."
Tôi bị sự vô liêm sỉ của Trần Thi Nhụy làm cho kinh ngạc.
Tia không nỡ cuối cùng còn sót lại cũng tan thành mây khói.