Nghe nói sau đó người đàn ông đánh người bị phán 5 năm tù giam.
Nhưng anh ta thà ngồi tù cũng không chịu bỏ tiền mua giấy bãi nại, còn tuyên bố đợi 5 năm sau ra tù sẽ cho Hồ Tín và Trần Thi Nhụy biết sự lợi hại của anh ta.
Hồ Tín trực tiếp từ chức chạy mất.
Còn Trần Thi Nhụy không cho là đúng:
"Tôi không sợ, tiểu thiên sứ vui vẻ hài hước như tôi luôn phúc lớn mạng lớn."
Cô ta nằm thoải mái trên giường bệnh 2 tháng, chỉ huy đồng nghiệp bưng trà rót nước cho cô ta.
Trần Thi Nhụy còn muốn ra lệnh cho tôi hầu hạ cô ta, bị tôi dùng một câu chặn họng:
"Tôi là bác sĩ, không phải nha hoàn của cô, nếu không sợ tôi bỏ thuốc độc vào bình truyền dịch của cô thì cứ tiếp tục tác oai tác quái đi."
Trần Thi Nhụy nghiến răng nghiến lợi:
"Chị dám uy hiếp tôi? Tôi sẽ bảo cậu tôi đuổi việc chị!"
Tôi cười lạnh: "Tùy, dù sao tôi cũng sớm không muốn làm ở đây nữa rồi."
Trần Thi Nhụy vô năng cuồng nộ, ép cậu cô ta trừng phạt tôi.
Mà tôi căn bản không sợ.
Thứ nhất, nếu không phải vì muốn tận mắt chứng kiến thảm trạng của Trần Thi Nhụy để giải mối hận trong lòng, tôi đã sớm chủ động từ chức rồi.
Thứ hai, cả cái khoa này chỉ có một mình tôi là gánh vác được công việc, y thuật của những người khác kém xa tôi, phó viện trưởng đuổi việc tôi chẳng khác nào tự đập biển hiệu.
Bất luận đến thời khắc nào, thực lực mới là đạo lý cứng rắn nhất.
Quả nhiên, phó viện trưởng không đuổi việc tôi, ngược lại còn nhét Trần Thi Nhụy xuống dưới tay tôi lần nữa.
"Bác sĩ Hoắc, Thi Nhụy không hiểu chuyện, nhưng bản tính của nó không xấu, cô cho nó thêm một cơ hội nữa đi!"
Tôi còn chưa kịp nói gì, Trần Thi Nhụy đã lăn lộn trên giường:
"Cháu không muốn, cháu không muốn! Hoắc Tiệp thấy chết không cứu, cháu biến thành thế này đều là do chị ta hại! Chị ta quỳ xuống xin lỗi cháu còn tạm được, dựa vào cái gì bắt cháu đi theo chị ta?"
"Câm cái miệng thối của mày lại, nói thêm một câu nữa thì cút về nhà đi!"
Phó viện trưởng nổi giận, nửa điểm mặt mũi cũng không chừa.
Trần Thi Nhụy liên tiếp gây rắc rối cho bệnh viện, cái sọt đâm ra lần sau lớn hơn lần trước.
Phóng viên như ruồi nhặng vây quanh bệnh viện, không ít bệnh nhân lựa chọn sang bệnh viện khác khám bệnh, dẫn đến tiền hiệu suất của mọi người bị cắt một nửa.
Nếu không phải nể tình cô ta là người thân của phó viện trưởng, cô ta đã sớm bị quét ra khỏi cửa rồi.
Trần Thi Nhụy không tình nguyện ngậm miệng, môi trề ra dài thượt.
Khó khăn lắm mới đợi đến lúc cô ta bình phục, đã là chuyện của 2 tháng sau.
Tính toán thời gian, cuối cùng cũng đến thời điểm kiếp trước tôi bị người nhà bệnh nhân đâm chết.
Tôi nhìn Trần Thi Nhụy đang uốn éo tạo dáng trước ống kính, tàn nhẫn nhếch môi.
Trần Thi Nhụy, cuối cùng cũng đến lượt cô rồi.