“Chào mọi người, mình là Đào Nhạc Nhạc, sau này xin mọi người quan tâm nhiều hơn nhé.”
Giọng nói của thực tập sinh mới đến nũng nịu đáng yêu, làm xong giới thiệu bản thân, còn nháy mắt với mọi người.
Vừa đến chỗ ngồi làm việc của mình, cô ta liền bắt đầu kén cá chọn canh.
“Bàn phím màu đen sì sì, mình không thích, mình có thể xin đổi một cái bàn phím đáng yêu hơn một chút không, như vậy mới xứng với sự đáng yêu của mình chứ.”
“Ghế mình muốn đổi thành màu hồng phấn, mình thích màu hồng phấn nhất.”
“A, hình nền máy tính của ba người đổi một chút đi, đổi thành hình nền đáng yêu giống mình nè.”
Tôi không nói gì nhiều, tôn trọng cá tính của mỗi người, chỉ bảo người dẫn cô ta đi tham quan một vòng, làm quen với toàn bộ bộ phận.
Cố Vân Trì lúc này xuất hiện ở cửa bộ phận, cả bộ phận đồng loạt đứng dậy chào: “Chủ tịch.”
Cố Vân Trì ra hiệu mọi người ngồi xuống, nhìn về phía tôi, vừa định mở miệng, Đào Nhạc Nhạc liền chạy tới.
“Anh Vân Trì, em là Đào Nhạc Nhạc, anh còn nhớ em chứ? Em đáng yêu như vậy, anh nhất định nhớ em đúng không?”
Cô ta chu miệng, cười híp mắt nghiêng đầu, nói: “Anh Vân Trì, em sau này có thể mặc váy Lolita đi làm không? Em là một tín đồ Lolita chuyên nghiệp nha, bởi vì em thích những thứ đáng yêu nhất.”
“Không được.”
Đồng nghiệp đứng ra nói.
Đồng nghiệp thấy sắc mặt Cố Vân Trì cực lạnh, liền biết Cố Vân Trì căn bản không quen biết Đào Nhạc Nhạc này, cũng không cần nể mặt Đào Nhạc Nhạc, lập tức kéo cô ta đi.
Cố Vân Trì nhìn cũng không thèm nhìn Đào Nhạc Nhạc một cái, liền nói với tôi: “Giám đốc Ôn, cuộc họp buổi chiều cô tới chủ trì, còn có một số tài liệu, tôi gửi vào điện thoại cô rồi.”
“Đã nhận được.”
Tôi theo việc công mà nói.
Cố Vân Trì gật đầu một cái, nói câu “Mọi người tiếp tục đi”, rồi đi ra ngoài.
Tôi cầm lấy điện thoại, lúc này mới phát hiện tin nhắn Wechat Cố Vân Trì gửi cho tôi.
Vân Trì trả lời: 【Hôm nay là ngày ăn tối với anh, đừng quên đấy.】
“...”
Đến đây một chuyến chính là để nhắc nhở tôi cái này à?
Giọng nói tự tin vui vẻ của Đào Nhạc Nhạc truyền đến, nói: “Anh Vân Trì đồng ý cho mình mặc Lolita rồi! Tốt quá, mình biết ngay anh Vân Trì cũng thích loại hình đáng yêu mà.”
“...”
Cố Vân Trì là không muốn để ý tới cô ta, cô ta đều có thể coi thành ngầm đồng ý.
Tôi bảo người sắp xếp chút công việc cho cô ta, đừng nghĩ mấy chuyện đâu đâu, cũng kiên quyết không cho phép cô ta mặc trang phục loại hình đặc thù tới đi làm.
Đào Nhạc Nhạc chu miệng hừ một tiếng, nhận lấy cái USB đồng nghiệp đưa cho cô ta, nói: “Anh Vân Trì đều ngầm đồng ý rồi, chị lại không cho, sao lại có người không thích đồ vật đáng yêu chứ.”
Nói xong liền cầm máy tính đi tới phòng họp, chuẩn bị trước cho cuộc họp buổi chiều.
Buổi chiều 2 giờ 05 phút, cuộc họp đúng giờ bắt đầu.
Tôi đứng ở phía trước nhất, chiếu cái PPT tối qua tôi thức đêm làm xong.
Trên màn hình không hề báo trước xuất hiện một tấm ảnh Đào Nhạc Nhạc mặc váy Lolita, ôm một con chó Bichon nhỏ.
Cái tiếp theo vẫn là ảnh cô ta ôm thú cưng, mặt cô ta đang đối diện ống kính, cười đến sáng lạn đáng yêu.