Trịnh Mẫn đi rồi, nhưng Đào Nhạc Nhạc ở lại.
Chú Cố cũng là bất đắc dĩ đến cực điểm, nói: “Vân Trì, con nhịn thêm chút nữa, đợi đứa bé sinh ra...”
Cố Vân Trì lạnh giọng cắt ngang lời bố anh, nói: “Vậy bố bảo cái thứ kỳ lạ kia cách xa Tri Tân một chút.”
Chắc là cảnh cáo của chú Cố đã có tác dụng, tiếp theo một khoảng thời gian, Đào Nhạc Nhạc thành thật hơn nhiều.
Tuy rằng mỗi ngày vẫn trang điểm bản thân đáng yêu như cũ tới đi làm, ít nhất cũng không còn những ngôn luận cùng cử chỉ kỳ lạ kia nữa.
Mấy ngày nay tôi cùng đội ngũ bận đến chân đá vào gáy, đang tranh thủ một dự án lớn.
Chúng tôi tăng ca làm thêm giờ thức đêm hơn một tháng, cuối cùng cũng làm xong phương án kế hoạch.
“A!”
Đồng nghiệp bên cạnh vươn cái eo thật lớn, nói: “Cuối cùng cũng hoàn thành, tối nay cuối cùng có thể ngủ một giấc ngon rồi!”
“Mọi người vất vả rồi, nhanh lên, đều về nhà nghỉ ngơi đi, cho mọi người nghỉ nửa ngày.”
Tôi cười nói.
“Cảm ơn giám đốc Ôn!”
“Giám đốc Ôn vạn tuế!”
Sau khi mọi người rời đi, tôi cũng thu dọn một chút, chuẩn bị rời đi.
Đào Nhạc Nhạc còn ở chỗ ngồi màu hồng phấn của cô ta nghịch mấy cái đồ lưu niệm mới mua, đầu cũng không ngẩng lên.
Tôi không quản cô ta, cô ta lại không thức đêm tăng ca, không mệt rất bình thường.
Đầu óc tôi có chút choáng váng trầm trầm, hiện tại chỉ muốn nằm trên giường của mình thoải mái ngủ một giấc.
Vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Cố Vân Trì.
“Mệt muốn chết rồi phải không? Đưa em về nhà.”
Cố Vân Trì đưa tôi về nhà, còn mang đến một thợ massage.
Tôi ở trong lúc massage trầm trầm ngủ thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau, đồng hồ sinh học đúng giờ đánh thức tôi.
Cố Vân Trì chuẩn bị xong bữa sáng, nói: “Thời gian còn kịp, ăn sáng xong anh đưa em tới hội trường, đồng nghiệp của em ở đó chờ em.”
Tôi cùng Cố Vân Trì cùng nhau ăn sáng xong, tôi lại trang điểm tinh tế cho mình, từ nơi này đi tới hội trường.
Đây là một cuộc đấu thầu lớn, bên A ngay tại chỗ xem phương án mỗi công ty cung cấp.
Công ty chúng tôi đương nhiên là tôi lên thuyết trình.
Máy tính vừa mở ra, màn hình tinh thể lỏng chiếu lên lại là một đoạn video nhảy múa.
Người nhảy múa chính là Đào Nhạc Nhạc, cô ta mặc một thân đồ Lolita, nhảy điệu nhảy nhị thứ nguyên, mỗi một động tác mỗi một biểu cảm đều cực kỳ đáng yêu.
Hiện trường mọi người ồ lên một mảnh, ngay sau đó cười ra tiếng.
Người phụ trách công ty đối thủ cười đi lên, nói: “Ôn tiểu thư, nhảy múa lúc nào cũng có thể xem, hay là nhường tôi thuyết trình trước đi.”
Gò má tôi nóng bừng bừng, cầm máy tính đi xuống.
Người trong nhóm đều sắp khóc, nói: “Tôi thực sự không biết Đào Nhạc Nhạc đánh tráo lúc nào, đều là tôi không tốt, đồ vật quan trọng như vậy tôi đều không trông coi kỹ.”
Tôi vừa định an ủi, người phụ trách công ty đối thủ liền bắt đầu thuyết trình rồi.
Phương án tôi càng nghe càng quen tai.
Tôi cùng thành viên trong nhóm đều nghe ra được, đó căn bản chính là phương án của chúng tôi!