Đào Nhạc Nhạc căn bản không gặp được Cố Vân Trì thì đã bị sa thải rồi.
Nhưng cô ta nghiễm nhiên trở thành trò cười của cả bộ phận.
“Xác định não cô ta là bình thường hả?”
“Não chắc không có vấn đề, chắc là vấn đề thần kinh.”
“Tôi thực sự cười chết mất!”
Tôi trước đó còn rất tức giận, nghe được đồng nghiệp nói như vậy, cũng nhịn không được cười ra tiếng.
Đúng là ở nơi làm việc bên ngoài gặp được tiểu khả ái thế này, coi như chuyện cười xem cũng không tồi.
Nhưng đây là nơi làm việc, không phải nơi nói đùa.
Sau khi bên hợp tác rời đi, Cố Vân Trì lại gửi cho tôi một tin nhắn Wechat, bảo tôi đến văn phòng anh một chuyến.
Tôi vừa đến cửa văn phòng chủ tịch, cửa trước mặt liền mở ra.
Cố Vân Trì vươn cánh tay dài, kéo tôi vào trong lòng anh, một tay khác đóng cửa lại.
“Còn giận hả? Em hôm nay thể hiện rất tốt, thật đấy.”
Cố Vân Trì an ủi tôi.
Tôi khẽ cười ra tiếng, nói: “Tôi đã cho cô ta nghỉ việc rồi, còn có gì mà giận? Chút vấn đề này tôi cũng xử lý không tốt, còn ở lại đây làm gì?”
Cố Vân Trì vừa cúi đầu định hôn tôi, tiếng chuông điện thoại liền vang lên.
Anh nghe điện thoại xong, có chút bất đắc dĩ nhìn tôi.
Tôi đi tới trước, nói: “Sao vậy?”
Cố Vân Trì buông điện thoại, nói: “Bố anh gọi điện thoại tới, bảo anh giữ lại Đào Nhạc Nhạc kia.”
Tôi sửng sốt, nói: “Vì sao?”
Cố Vân Trì nhún vai một cái, nói: “Bố anh không nói, đi dỗ người phụ nữ kia rồi, anh lát nữa sẽ hỏi lại.”
Anh tiếp lời, nói: “Anh sắp xếp cô ta đến bộ phận khác, không để cô ta tiếp tục phiền em.”
Thế nhưng Đào Nhạc Nhạc quay lại, vừa khóc vừa làm loạn còn muốn ở lại bộ phận chúng tôi.
Thậm chí xông đến trước mặt tôi, nói: “Có phải chị bị điên rồi không? Có phải chị lớn tuổi rồi, nên đối với những thứ đáng yêu không có cảm giác? Tôi là một thực tập sinh chị cũng bắt nạt nơi công sở, tôi muốn nói cho anh Vân Trì, nói chị bắt nạt người ta...”
Tôi giơ tay ngắt lời cô ta, nói: “Cô muốn ở lại thì ở lại, nhanh chóng ngậm miệng đi. Có điều sai lầm hôm nay không được phép tái phạm, lần sau cho dù là chủ tịch đích thân chọn cô, tôi cũng không cần cô.”
Đào Nhạc Nhạc vừa mở miệng, tôi liền trực tiếp cắt ngang, nói: “Về chỗ ngồi của cô đi.”
“Người phụ nữ hung dữ, giống như cọp cái, một chút cũng không đáng yêu.”
Đào Nhạc Nhạc nhỏ giọng lầm bầm, về chỗ ngồi của mình rồi.
Tôi gửi Wechat cho Cố Vân Trì, nói cho anh biết tôi giữ Đào Nhạc Nhạc lại rồi.
Tan tầm về đến nhà tôi, Cố Vân Trì mới nói với tôi, Đào Nhạc Nhạc kia là cháu gái của Trịnh Mẫn.
Trịnh Mẫn là vợ hiện tại của bố Cố Vân Trì, cũng chính là mẹ kế của Cố Vân Trì.
Cố Vân Trì không thích mẹ kế của anh.
Anh nói: “Tôi nói với bố anh rồi, anh ngày mai không muốn ở công ty nhìn thấy Đào Nhạc Nhạc kia nữa.”
Tôi trầm tư một lát, vỗ vỗ tay Cố Vân Trì, nói: “Không cần, để cô ta ở lại đi. Cô ta có thể gây ra họa lớn đến đâu chứ? Em ứng phó được.”
Cố Vân Trì lại kiên quyết bảo Đào Nhạc Nhạc cút.
Tôi nhéo nhéo tay anh, nói: “Phải để bố anh nhìn thấy cô ta phạm sai lầm lớn a, cô ta phạm sai lầm, chính là Trịnh Mẫn phạm sai lầm.”
Cố Vân Trì cười ra tiếng, ở trên môi tôi chụt một cái, nói: “Vẫn là vợ anh đối với anh tốt nhất.”
“...”
Còn chưa kết hôn đâu.