“Ninh Ninh, con ngủ chưa?”
Trong đêm, dì đẩy cửa phòng tôi ra.
Tôi nhắm mắt, không cử động.
Dì nhẹ nhàng bước tới, kéo chiếc chăn bị tôi đá ra lên.
“Ninh Ninh, có phải con vẫn luôn nhớ tất cả không?”
Tôi mở mắt.
“Bố mẹ con, em gái con, những quy tắc trong nhà con, có phải con đều nhớ không?”
“Con nhớ.” Tôi vén chăn ngồi dậy.
“Con bắt đầu nhớ lại từ khi nào?”
“Con vẫn luôn nhớ, chưa từng quên.”
“Vậy lúc ở bệnh viện, con nói không nhận ra họ là…”
“Con không muốn nhận.”
“Tại sao?”
Tôi lấy viên xúc xắc trong túi ra, đặt lên đầu giường.
Nó lăn một vòng rồi dừng lại.
Ba, số lẻ.
“Bởi vì con đã gieo xúc xắc suốt năm năm. Ngày nào cũng gieo, gieo được kết quả gì thì phải chấp nhận kết quả đó. Ăn cơm phải gieo, mặc quần áo phải gieo, ra ngoài phải gieo, bật điều hòa phải gieo, quà sinh nhật cũng phải gieo.”
“Con cứ tưởng cả thế giới đều như vậy.”
“Cho đến khi cô nhặt phế liệu đặt một bát mì trước mặt con mà không bắt con gieo.”
“Đến đây, dì cũng không bắt con gieo.”
“Con mới biết không phải tất cả mọi người trên thế giới đều dùng xác suất để quyết định mọi chuyện. Chỉ có con phải sống như vậy.”
Nước mắt dì rơi xuống.
“Vậy tại sao con không nói với họ rằng con vẫn nhớ? Con khiến họ tưởng rằng con bị mất trí nhớ, họ…”
Tôi cúi đầu.
Thật ra họ chưa từng thừa nhận mình thiên vị.
Bố nói ông ấy đối xử công bằng với hai con gái. Ông ấy viết trên vòng bạn bè, viết trên diễn đàn, nói trên chương trình truyền hình.
Nhưng tôi nhớ tất cả.
Sinh nhật năm tuổi của An An, bố bế em ấy đến trung tâm thương mại, chọn váy suốt cả buổi chiều.
Sinh nhật năm sáu tuổi của tôi, bố bắt tôi gieo xúc xắc. Tôi gieo ra số lẻ, quà sinh nhật là một quyển sách bài tập.
Mùa đông, An An nói lạnh, mẹ lập tức bật hệ thống sưởi.
Tôi nói lạnh, mẹ bảo phải đoán đồng xu trước.
An An bị sốt, nửa đêm bố bế em ấy chạy đến bệnh viện.
Tôi bị sốt, bố nói phải gieo xúc xắc để quyết định có đi bệnh viện hay không.
Tôi gieo được số ba. Ông ấy nói vậy thì ở nhà uống nước ấm, cơ thể cũng phải học cách tự mình chống chịu.
Tôi sốt đến 39,6 độ, mẹ phải giấu bố, lén cõng tôi đến bệnh viện.
Họ nói đó không phải thiên vị, chỉ là phương pháp giáo dục khác nhau.
Nhưng nếu chỉ là phương pháp giáo dục khác nhau, tại sao cách dành cho An An lúc nào cũng ấm áp, còn cách dành cho tôi lúc nào cũng lạnh lẽo?
Nhưng tôi không hận An An.
Em ấy sẽ giấu bánh quy trong ngăn cặp rồi lén đưa cho tôi. Khi bố không chú ý, em ấy sẽ gắp thịt trong bát mình sang bát tôi.
Em ấy mới mười tuổi. Em ấy biết bố không cho phép mình đưa đồ ăn cho tôi, nhưng vẫn đưa.
Bố mẹ sẽ đối xử tốt với An An.
Không có tôi, họ không cần giả vờ đối xử công bằng nữa. An An cũng có thể yên tâm được yêu thương.
Còn dì, từ khi tôi bắt đầu có ký ức, dì vẫn luôn đối xử tốt với tôi.
Dì chưa bao giờ bắt tôi gieo xúc xắc hay tung đồng xu.
“Dì.”
Cuối cùng tôi cũng gọi dì là dì.
Dì ngẩn người.
“Con không muốn họ tiếp tục làm bố mẹ của con nữa.”
Dì nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
“Được, từ nay dì sẽ làm mẹ của con.”
Buổi tối, dì gọi điện cho bố.
“Khương Viễn Phong, Ninh Ninh nói con bé không muốn hai người tiếp tục làm bố mẹ của nó nữa.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
“Con bé nhớ tất cả. Nó chỉ không cần hai người nữa.”
Điện thoại bị cúp.
Buổi tối, tôi ngồi bên bệ cửa sổ, nhìn thấy xe của bố lại tới.
Chiếc xe dừng dưới tầng rất lâu.
Trong xe có hai người.
Bố ngồi ở ghế lái, trán tựa lên vô lăng. Mẹ ngồi ở ghế phụ, vẫn luôn khóc.
Đêm đã khuya nhưng họ vẫn không xuống xe. Cuối cùng, chiếc xe vẫn rời đi.
Tôi lấy viên xúc xắc trong túi ra, đặt lên bệ cửa sổ.
Tôi nhìn nó rất lâu.
Sau đó búng nó từ trên tầng cao xuống.
Cuối cùng nó sẽ dừng ở mặt nào cũng không còn quan trọng nữa.
Bởi vì từ nay về sau, cuộc đời tôi và quyền được yêu thương của tôi sẽ không bao giờ cần dựa vào bất kỳ xác suất nào để quyết định.
—Hoàn