Sau khi nhìn thấy bình luận, ta lén lút liếc nhìn hoàng thượng hết lần này đến lần khác.
Hoàng thượng lạnh lùng nói: "Còn nhìn nữa trẫm sẽ móc mắt ngươi ra."
Hừ, thật hung dữ.
Nhưng ta không phải dạng vừa.
Ta nhỏ giọng thăm dò một chút.
"Bệ hạ, mắt của ngài dường như bị sưng rồi."
Gương mặt hoàng thượng lộ ra một chút hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ mặt tê liệt.
Ngài ấy lạnh lùng lườm ta một cái.
Ta bỗng nhiên tỉnh táo lại, ta nghĩ lá gan của mình thật sự lớn rồi, ảo tưởng nhìn thấy bình luận là mình có bàn tay vàng nên dám chất vấn sếp.
Ta vội vàng nói: "Bệ hạ thức đêm xem tấu chương, cũng phải chú ý thân thể, mắt đều thức đỏ cả rồi, nô tì đi chuẩn bị túi trà tiêu sưng cho ngài, đảm bảo không ai nhìn ra mắt ngài bị sưng."
Cái miệng đang định mở ra của hoàng thượng hơi khựng lại một chút: "Hừ, đi đi."
Ta khom người lùi ra, khi gió lạnh thổi vào mặt mới nhận ra mình vừa dạo một vòng qua quỷ môn quan.
Ta xuyên không đến đây đã được ba năm rồi.
Vốn dĩ vẫn luôn đè nén bản thân, chỉ là thỉnh thoảng sẽ bộc phát một chút.
Ví dụ như hôm nay nhìn thấy bình luận, giống như quay trở lại thời hiện đại, cảm thấy mình lại ngon lành rồi, cư nhiên dám thử lòng hoàng đế.
Ta tùy tiện làm hai túi trà, bưng tới cho hoàng thượng.
Hoàng thượng nhíu mày, rõ ràng không muốn đắp mắt, nhưng càng không thích bị người khác nhìn thấy mắt sưng, liền ngả đầu ra sau, ra hiệu cho ta đắp túi trà lên.
Dáng vẻ đắp túi trà của ngài ấy trông rất buồn cười, nếu có điện thoại, ta nhất định phải chụp một tấm.
Hoàng thượng nói: "Ngươi đang cười thầm sao?"
Ta nói: "Đâu có, đâu có."
Đi làm cả ngày, ta lén cười lãnh đạo thì có sao đâu?
Ta cúi đầu, bình tĩnh đáp: "Bệ hạ, nô tì không dám."
Bình luận trôi qua trước mắt ta.
【 Hoàng đế ngươi có gì mà nói người ta, chính ngươi chẳng phải đang đợi tiểu cung nữ này đi rồi mới lén soi gương sao? 】
【 Cung nữ này tên là gì thế? 】
【 Tên là Tiểu Hỉ, một nhân vật làm nền thôi. 】
【 Bệ hạ, thần tố cáo, cô ta chính là đang cười thầm, vai cô ta rung lên hai cái kìa. 】
Ta: "..."
Cái đồ phản bội trong giới làm thuê này.
Hoàng thượng lại nói: "Đây là trà gì thế? Có chút thơm."
Ta: "..."
Ta đã lười biếng, dùng loại trà hoa nhài của cung nữ hay uống, loại siêu rẻ tiền ấy mà...
Dù sao cũng là để đắp mắt, tổng không thể lấy trà Mao Phong Hoàng Sơn hay Long Tỉnh Vũ Tiền được.
Có điều, đi làm ba năm, ta đã học được cách quản lý cấp trên.
Ta nói: "Nô tì mắt kém, không biết đây là trà gì, chỉ thấy thơm, nghĩ bệ hạ có lẽ sẽ thích nên liền làm một ít."
Hoàng thượng ừ một tiếng, trên mặt lộ ra một nụ cười kỳ quái.
【 Lại tự mình đa tình rồi, Quý phi thích dùng hương hoa nhài nhất, hắn nhất định là nghĩ đến Quý phi rồi. 】
【 Quý phi lần đầu gặp An Vương đã dùng hương hoa nhài, An Vương khen nàng ta thơm, từ đó về sau nàng ta chỉ dùng hương hoa nhài, hoàng đế cũng không biết đầu mình thực tế là một cánh đồng xanh bát ngát. 】
Bình luận nói, hoàng đế yêu Quý phi, Quý phi yêu An Vương.
An Vương tranh đoạt ngôi vị thất bại, ôm hận trong lòng, biết Quý phi ái mộ mình liền dăm ba bữa lại trêu chọc một chút, khiến Quý phi vì hắn mà giữ thân như ngọc, đối với hoàng đế thì lạnh lùng gay gắt.
Trong câu chuyện của ba người này, hai người tinh thông đại pháp PUA, một người là kẻ lụy tình.
Quý phi một mình vừa biết PUA, vừa là kẻ lụy tình, vô cùng toàn diện.
Hoàng thượng đắp mắt xong, ta cầm túi trà bỏ đi xuống.
Bình luận nói, sau khi ta đi hoàng thượng lén soi gương, còn nghĩ dáng vẻ này đi gặp Quý phi, Quý phi chắc sẽ không nhận ra hắn từng khóc, vì hắn không muốn để Quý phi quá đắc ý.
Ta: "..."
Eo ôi~
Kẻ lụy tình đến chó nhìn thấy còn phải tố cáo hắn đầu độc mất.