Chú Đổng nhìn thấy bà ta là đau đầu: "Tôi đã nói cô bỏ đi, đứa bé này tôi không cần."
"Em sẽ không bỏ đâu! Đây là con trai của chúng ta!"
"Vậy thì cô tự nuôi." Chú Đổng quay người đi, "Tôi không có tiền cho cô."
Chú Đổng lấy đâu ra tiền?
Chú ấy vốn dĩ sống dựa vào vợ, tiền tiêu vặt hàng ngày cũng có hạn.
Hai, ba chục ngàn thì còn được, làm sao có thể có được mấy triệu?
Hứa Nhu không cam tâm, ba ngày hai bữa lại đến gây chuyện.
Cuối cùng, vợ của chú Đổng đã biết chuyện này.
Chiều hôm đó, vợ chú Đổng dẫn con trai đến chặn đường Hứa Nhu.
"Chính là con hồ ly tinh này quyến rũ chồng tao?"
Bà Đổng không nói hai lời liền tát một cái.
"Còn dám mang thai? Tao thấy mày sống chán rồi!"
Sau một trận hỗn chiến, Hứa Nhu bị đánh đến bầm dập, đứa bé trong bụng cũng không giữ được.
Trong bệnh viện, Hứa Nhu nằm suốt một tháng.
Hứa Nam chỉ có thể đi làm thêm khắp nơi, ban ngày ở cửa hàng thức ăn nhanh, buổi tối đến bãi rửa xe, đêm khuya còn phải ra chợ đêm bán hàng rong.
Ở trường, vì chuyện mời sinh nhật còn đòi tiền mọi người.
Mọi người đều biết cô ta không có tiền còn ra vẻ, đều xa lánh cô ta, không ai chơi với cô ta nữa.
Hứa Nam hoàn toàn không thể đứng vững trong trường học.
Khi có kết quả thi đại học, Hứa Nam ngay cả điểm sàn đại học dân lập cũng không qua.
Nghe nói cô ta cầm phiếu điểm khóc suốt một đêm trong bệnh viện.
Còn tôi, thuận lợi nhận được giấy báo trúng tuyển của một trường đại học trọng điểm.
Ngày ra sân bay, xe đi qua một ngã tư.
Tôi vô tình liếc mắt, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở quán nướng ven đường.
Là Hứa Nam.
Cô ta mặc chiếc tạp dề dính đầy dầu mỡ, đang vất vả rửa một chồng đĩa cao hơn cả người mình ở bên bồn nước.
Tóc cô ta ướt đẫm mồ hôi, bết vào mặt, không còn giống cô gái mặc váy trắng ngày xưa chút nào.
"Phục vụ, bia bàn này vẫn chưa lên!"
"Đến ngay đây!" Hứa Nam lau mồ hôi trên trán, vội vàng đi lấy bia.
Sau đó ông chủ bảo cô ta bưng món, cô ta lại bưng xiên nướng chạy lon ton qua, lúc quay về suýt nữa thì bị vết dầu trên sàn làm trượt ngã.
Nhìn bộ dạng hiện tại của cô ta, tôi không xuống xe.
Nếu mẹ con họ không có quá nhiều tham vọng phi thực tế, Hứa Nam vốn dĩ cũng giống như tôi.
Đỗ vào trường đại học trọng điểm, có một tương lai tươi sáng rực rỡ.
Đáng tiếc, không có nếu như.
Lòng tham không đáy, có những người số phận đã định phải trả giá cho lựa chọn của mình.
Xe lại khởi động, tôi dựa vào ghế nhắm mắt lại.
Ngày mai sẽ đi báo danh đại học, một cuộc sống mới đang chờ đợi tôi.
--Hết--