Tô Ngọc Lâm không đòi được tiền, cho nên cũng không ly hôn.
Nhưng mà, chuyện này đối với tôi và mẹ tôi không có ảnh hưởng gì.
Lục Vân Thâm lại đột nhiên liên lạc với tôi.
[Gần đây có một buổi đấu giá từ thiện, cần em cùng anh tham dự một chút.]
Chẳng phải trước giờ anh ta luôn thích một mình hay sao?
Đã nhận dự án của người ta thì phải làm việc cho người ta, cho nên tôi vẫn xuất hiện.
Vừa bước vào cửa, liền thấy Tô Uyển Ý đang khoác tay một người đàn ông lạ mặt đứng ở cửa.
Đúng là xui xẻo.
Tô Uyển Ý thấy tôi, liền đi tới, che miệng cười nói:
[Chị, một mình đến dự tiệc tối à, cũng phải thôi, chị mạnh mẽ như vậy, người đàn ông nào chịu nổi chứ.]
Tôi dùng tay quạt quạt trước mũi, nhìn cô ta:
[Tôi đang tự hỏi mùi lẳng lơ nồng nặc này từ đâu ra, hóa ra là cô à, sao thế, không có đàn ông sẽ chết à?]
Tôi đi lướt qua cô ta thẳng vào phòng tiệc, nhìn cô ta giậm chân tại chỗ.
Nói thật, trò của Tô Uyển Ý này quá trẻ con, không đáng để tôi quan tâm.
Nhưng mà, tôi đã ăn uống no say rồi, đến cuối buổi tiệc Lục Vân Thâm cũng không xuất hiện.
Ngược lại, vị hôn phu cũ nay là em chồng của tôi lại xuất hiện.
Nhìn bộ dạng của Lục Chiêu Niên, tôi cũng có chút không nỡ.
Tóc tai bù xù, râu ria không cạo, người đầy mùi rượu bước vào.
Tôi tưởng anh ta đến tìm Tô Uyển Ý, nhưng anh ta lại đi lướt qua Tô Uyển Ý mà thẳng về phía tôi.
[Ninh Ninh, xin lỗi em, trước đây là do anh nhất thời hồ đồ, em tha thứ cho anh nhé!]
Anh ta đứng trước mặt tôi, vành mắt ươn ướt nhìn tôi.
Tôi nhìn bộ dạng của anh ta, dường như thật sự đã biết sai rồi, nhưng mà, nồng quá.
Tôi bịt mũi nói:
[Được, tôi tha thứ cho anh.]
Nghe lời tôi nói, đôi mắt của Lục Chiêu Niên lập tức sáng lên, anh ta đến trước mặt tôi, muốn nắm lấy tay tôi.
Tôi vội lùi lại một bước, nếu để anh ta tiến lên thì tôi chẳng phải sẽ ngất đi sao.
Anh ta dường như cũng hiểu ra, lùi lại một bước.
[Vậy hôn ước của chúng ta...]
[Hôn ước gì chứ, đã hủy bỏ rồi thì không còn hiệu lực nữa.]
Ánh sáng trong mắt anh ta dường như có chút mờ đi, rồi lại kiên định nhìn tôi.
[Anh sẽ theo đuổi em lại từ đầu.]
Nói xong, anh ta quay người bỏ đi.
Để lại tôi và mọi người, nhìn nhau ngơ ngác.
Lục Chiêu Niên nói theo đuổi tôi, tôi không hề để tâm, nhưng anh ta dường như đã nghiêm túc.
Thỉnh thoảng lại gửi một vài món quà nhỏ đến công ty.
Hoa, sô cô la, đồ thủ công tự làm các loại.
Làm cho người trong công ty đều tưởng tôi bao nuôi một cậu sinh viên nghèo.
Dù sao thì chỉ có sinh viên nghèo mới thích những thứ không tốn nhiều tiền nhưng lại tỏ ra có tâm ý này.
Khi tôi lại một lần nữa nhận được một bó hoa thủ công, tôi cuối cùng cũng không nhịn được mà gọi điện cho Lục Chiêu Niên.
[Tôi có bạn trai rồi, là anh trai anh.]
Nói xong tôi liền cúp máy.
Kể từ đó, công ty cuối cùng cũng được yên tĩnh, không còn những thứ linh tinh gửi đến nữa.
Nhưng chưa được mấy ngày, trợ lý lại từ quầy lễ tân mang về một hộp quà.
Tôi đang định bảo vứt đi, thì Lục Vân Thâm gửi tin nhắn đến nói, cho tôi leo cây thực sự là sự cố ngoài ý muốn, đây là quà xin lỗi gửi cho tôi, kèm theo hình ảnh món quà chính là hộp quà trên tay trợ lý.
Tôi mở hộp ra, bên trong là một viên kim cương hồng chưa qua chế tác.
Ai cũng biết, tổng giám đốc tập đoàn Tô thị Tô Vãn Ninh hoàn toàn không có sức chống cự với màu hồng.
Cho nên khi nhìn thấy viên kim cương như vậy, mắt tôi không thể rời đi được.
Tuy rằng lúc bị cho leo cây rất tức giận, nhưng bây giờ lập tức đã được chữa lành.
Nếu quà xin lỗi đều có chất lượng thế này, thì cho leo cây thêm mấy lần nữa cũng tốt.
Thấy dáng vẻ yêu thích không rời tay của tôi, ngày hôm sau trong công ty liền có tin đồn.
Tô tổng đã đá cậu sinh viên nghèo, tìm một ông chủ mỏ.