Tôi vỗ vỗ vai cô bạn thân, ra hiệu cô ấy đừng tức giận như vậy, nồi nào úp vung nấy, hai người đó hợp với nhau đến thiên trường địa cửu.
Lý Nại cũng là người nóng tính, đối với chuyện tôi tát Lương Uyển Bạch, cô ấy giơ hai tay tán thành.
Nhưng trước mắt, Lý Nại cũng không thể không mặt mày ủ rũ xử lý những tài khoản marketing giống như cao dán da chó kia.
Cô ấy sầu não nói với tôi: "Mặc dù là thế, nhưng bây giờ thật sự rất khó thu dọn tàn cuộc, e là phim mới của cậu phải lùi lại rồi."
Tôi gật đầu tỏ ý thấu hiểu.
Công ty dặn tôi mấy ngày này tạm thời không được lộ diện, mẹ tôi càng không yên tâm, trực tiếp tìm mấy cao thủ Muay Thái hàng đầu từ Thái Lan về canh gác bên ngoài căn hộ của tôi 24/24 giờ, luôn đề phòng những người hâm mộ não tàn kia sẽ làm ra chuyện gì.
Tôi cười nhạo sự ngạc nhiên thái quá của mẹ tôi.
Nếu tôi thực sự muốn Lương Uyển Bạch đẹp mặt, tôi hoàn toàn có thể tung ra những bằng chứng yêu nhau suốt bảy năm qua của tôi và Thẩm Minh Trạch, công cáo thiên hạ Lương Uyển Bạch mới là con khốn trà xanh tâm cơ bày mưu tính kế.
Nhưng tôi không làm vậy, không phải đối với Thẩm Minh Trạch còn vương vấn tình xưa, tôi chỉ không muốn dùng thủ đoạn đó mà thôi.
Tôi hy vọng mình thắng một cách sạch sẽ đẹp đẽ, không liên quan nửa cắc đến Thẩm Minh Trạch của anh ta.
Phim mới vẫn còn mấy cảnh cuối cùng cần phải quay, tôi đến phim trường từ sớm.
Thật ra tôi không cần thiết phải đến sớm như vậy, nhưng tôi rất khó kìm nén được cảm xúc muốn gặp Kỷ Khinh Chu nảy sinh trong lòng.
Mấy ngày nay Kỷ Khinh Chu như bốc hơi khỏi thế giới, trong điện thoại không còn những chia sẻ kỳ lạ thú vị mỗi ngày của cậu ấy nữa.
Trong lòng tôi không hiểu sao lại trống rỗng một mảng, có chút hụt hẫng.
Đợi đến lúc sắp bấm máy, chiếc xe bảo mẫu quen thuộc đó vẫn không xuất hiện ở bãi đỗ xe của phim trường.
Chờ đợi rất lâu, không thấy Kỷ Khinh Chu mà lại đợi được Lý Nại.
Cô ấy là nhà sản xuất của bộ phim chúng tôi, bình thường nếu không có chuyện gì đặc biệt quan trọng Lý Nại sẽ không đích thân đến phim trường.
"Không liên lạc được với Kỷ Khinh Chu, cậu ấy gửi một thông báo cho bên sản xuất nói là không diễn nữa, bắt đền bao nhiêu tiền cậu ấy cũng chịu."
Bàn tay đang dặm phấn của tôi khựng lại, nhìn Lý Nại.
Hợp đồng đã ký, nếu bãi công hoặc do nguyên nhân cá nhân của diễn viên dẫn đến phim không thể lên sóng thì sẽ phải đối mặt với mức bồi thường trên trời.
Nếu không phải có thế lực tư bản thao túng đứng sau hay có người ngấm ngầm cản trở, Kỷ Khinh Chu - một người mới, tuyệt đối không thể làm ra chuyện dứt khoát như vậy.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi nói ra sự nghi ngờ trong lòng với Lý Nại: "Thẩm Minh Trạch à?"
Lý Nại không phủ nhận, nghiến răng ken két: "Tôi đi điều tra thử xem."
Nhiều năm qua Thẩm Minh Trạch giống như xem tôi là một con mèo anh ta nuôi nhốt, ngoan ngoãn mặc cho anh ta thao túng.
Mà nay tôi dứt khoát nói chia tay như vậy, lại còn làm tổn thương đóa bạch liên hoa của anh ta, anh ta tự nhiên sẽ không dễ dàng buông tha cho tôi như vậy.
Thẩm Minh Trạch quả thực có năng lực âm thầm lôi kéo Kỷ Khinh Chu, điều khiển một người mới, đối với Thẩm Minh Trạch mà nói không phải là chuyện khó gì.
Thẩm Minh Trạch dường như đã nhìn thấu việc tôi muốn dùng bộ phim này để lật ngược thế cờ, trở tay bóp chết sự nỗ lực của tôi, đây quả thực là chuyện anh ta sẽ làm.
Bộ phim này còn có tiền đầu tư của công ty tôi, nếu thật sự không thể lên sóng đúng hạn, tổn thất của tôi sẽ chỉ càng lớn hơn.
Tôi gọi cho Kỷ Khinh Chu mấy cuộc điện thoại, cậu ấy đều không bắt máy.
Quay phim mà không có nam chính tự nhiên không thể tiến hành được, đoàn làm phim đành bất đắc dĩ thu dọn ra về.
Trên đường trở về, trời đổ mưa phùn rả rích.
Tôi tựa đầu vào cửa sổ xe lim dim, người rất mệt nhưng lại không ngủ được.
Tôi không biết tại sao trong lòng lờ mờ cảm thấy Kỷ Khinh Chu sẽ không bị Thẩm Minh Trạch mua chuộc để quay lại cắn ngược tôi.
Nhưng lòng người hiểm ác, hiện thực bày ra trước mắt, tôi lại không thể không đối mặt.
Lúc nửa tỉnh nửa mê, một tiếng động va chạm dữ dội nổ tung.
Tôi như bị người ta đẩy mạnh một cái từ sau lưng, do không thắt dây an toàn, cả người tôi bật khỏi lưng ghế dưới quán tính của cú va chạm.
Trán đập vào chiếc bàn gấp ở lưng ghế phía trước, một cơn đau đớn kịch liệt ập tới kéo theo dòng chất lỏng ấm nóng mang mùi rỉ sét.
Tài xế dường như cũng bị đụng không nhẹ, ôm xương sườn quay đầu nói với tôi: "Chúng ta bị tông đuôi rồi."
Tôi quay đầu nhìn, kính xe phía sau vỡ vụn đầy đất, đầu xe mui trần của một chiếc SUV màu đen phía sau đã bị đâm biến dạng, đang bốc lên một làn khói xanh.
Tài xế vừa định xuống xe kiểm tra, từ góc phố có mấy người lao ra, lao thẳng tới chiếc xe của tôi.
"Đừng xuống xe!"
Tôi lớn tiếng ngăn cản hành động mở cửa của tài xế, cùng lúc đó một quả bóng bay chứa đầy sơn đỏ đập mạnh vào cửa kính xe ngay sát bên tôi.
Màu đỏ như máu bắn tung tóe.
Tôi giật thót mình, theo bản năng đưa tay che đầu.
Những thứ lộn xộn bị người ta ném vào qua cửa kính xe đã vỡ.
Trứng gà, sơn, những vật thể không xác định bốc mùi hôi thối, thậm chí còn có cả những hòn đá không hề nhẹ.
Giữa khung cảnh hỗn loạn, cửa xe bị người ta giật mạnh ra, tôi sợ hãi hét lên một tiếng.
"Đừng sợ!"
Có người kéo tôi vào một vòng tay, cảm giác an toàn quen thuộc trong nháy mắt bao trùm lấy tôi.
Tôi nghe thấy tiếng đồ vật ném trúng lưng Kỷ Khinh Chu, đá va chạm với da thịt, dù cách một lồng ngực cũng có thể nghe thấy rợn người.
Tôi rất muốn hỏi cậu ấy có đau không, nhưng lúc đó tôi đã sợ đến mức không phát ra được âm thanh nào.
Mãi cho đến khi Kỷ Khinh Chu nhét tôi vào chiếc xe của cậu ấy, đạp mạnh chân ga đưa tôi đến bệnh viện, ngửi thấy mùi thuốc sát trùng an tâm, tôi mới khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được một chút.
Vết thương trên đầu đã được sát trùng và băng bó cẩn thận, vị trí bị thương nằm ngay phía trên lông mày một chút.
Băng gạc che mất một bên mắt của tôi, cản trở tầm nhìn, tôi dùng con mắt còn lại nhìn Kỷ Khinh Chu.
"Sao cậu lại..."
Kỷ Khinh Chu nhíu mày, giọng điệu không được tốt cho lắm.
"Không phải chị gọi điện thoại cho tôi sao!"
Tôi bị khí thế hung hăng của đối phương đè ép, rụt rụt cổ: "Là cậu đột nhiên nói bỏ diễn."
"Đại tiểu thư, chẳng phải là chị nói với tôi, chúng ta chỉ là CP marketing sao? Vậy tôi bây giờ không diễn nữa, rút khỏi giới giải trí, luôn có thể chứ! Chị cũng không cần bảo bạn chị điều tra tôi, Thẩm Minh Trạch là cái thá gì, còn chưa đến lượt hắn ta đến lôi kéo tôi đối phó chị."
Kỷ Khinh Chu giống như đang xách gà con ấn tôi xuống khoa cấp cứu.
Thật ra chỉ là vết thương ngoài da, nhưng cậu ấy khăng khăng bắt bác sĩ kê cho tôi một loạt giấy xét nghiệm, khoa trương đến mức ngay cả sáu loại hormone nữ tính cũng bắt kiểm tra.
Tôi vội vàng ấn cậu ấy lại: "Được rồi được rồi, loại trừ chấn động não là được rồi, vết thương này của tôi đến cả khâu cũng chẳng cần, sát trùng băng bó là xong rồi."
Kỷ Khinh Chu nhíu mày, rõ ràng là không muốn nói chuyện với tôi, nhưng lại vì tôi bị thương nên không dám rời đi quá xa, giống như một đứa trẻ giận dỗi quay cổ đi hướng khác, không chịu nhìn tôi.