Ảnh đế rốt cuộc vẫn là ảnh đế, đoạn nói này thật sự chứa chan tình cảm, cảm động phế phủ.
Nhưng tôi lại nổi cả da gà.
Ngay lúc não tôi đang vận hành hết công suất, nghĩ xem lát nữa phải ứng phó với sự bao vây chặn đường của giới truyền thông thế nào, Kỷ Khinh Chu khẽ nghiêng đầu ghé vào tai tôi dùng giọng điệu như đang xem trò hề nói: "Không phải chị không thích tình tiết cẩu huyết sao?"
Đúng là cái ấm nào không sôi thì xách cái ấm đó, ai khi còn trẻ chẳng từng thích cặn bã chứ!
Tôi lườm cậu ấy một cái, rướn người qua, dùng hai ngón tay nhéo chính xác một miếng thịt trên cánh tay Kỷ Khinh Chu, dùng sức xoắn một cái.
Thấy cậu ấy đau đến hít vào một ngụm khí lạnh, tôi điên cuồng nhịn cười.
Sau khi buổi họp báo kết thúc, tôi khó khăn lắm mới thoát khỏi sự tra hỏi của phóng viên.
Vừa định trở về xe nhà thì Thẩm Minh Trạch đã chặn đường tôi.
Anh ta dùng đôi mắt ướt át nhìn chằm chằm tôi, trong mắt đong đầy sự hối hận.
"Tiêu Tiêu."
Tôi biết có trốn cũng không trốn thoát, đành phải căng da đầu bước tới, khách sáo chào hỏi anh ta.
Quả nhiên Thẩm Minh Trạch lại là một màn níu kéo chứa chan tình cảm.
Tôi nghe thấy phiền, liền mở miệng ngắt lời anh ta trước.
Tôi nhìn bóng hình của chính mình phản chiếu trong đôi mắt của Thẩm Minh Trạch, bình tĩnh như vừa nghe xong một bản nhạc thư giãn trước khi ngủ vậy.
"Tôi xưa nay chưa từng tin gương vỡ lại lành. Một chiếc gương thôi mà, vỡ rồi tôi sẽ đi mua cái tốt hơn. Tôi đã từng cho anh cơ hội, cho rất nhiều lần, người tự tay từ chối rõ ràng là anh, dựa vào đâu mà bây giờ anh hối hận thì tôi lại phải cho anh thêm một cơ hội nữa chứ? Không bằng mọi người giữ cho nhau chút thể diện, sống tốt cuộc đời của mỗi người đi, sau này đừng đến làm phiền tôi nữa."
Nói xong câu này, tôi quay người đi trước, lại bị Thẩm Minh Trạch một tay giữ chặt lấy cổ tay.
Anh ta gần như cầu xin nói: "Anh biết bây giờ nói gì cũng muộn rồi, nhưng xin em hãy tin anh lần cuối cùng này được không? Chiếc nhẫn này, là anh đặc biệt đặt làm cho em."
Tôi quay đầu lại, một chiếc nhẫn kim cương với số carat khoa trương nằm ngoan ngoãn trong lòng bàn tay Thẩm Minh Trạch.
Đó từng là thứ mà tôi luôn mơ ước, chỉ có điều bây giờ nó xuất hiện ở đây, ngoài sự mỉa mai ra thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
"Tất nhiên là không được!"
Một giọng nam trong trẻo lạnh lùng mang theo sự giận dữ nhè nhẹ từ phía sau, trước khi tôi kịp mở miệng từ chối, đã cướp lời của Thẩm Minh Trạch.
Có lẽ thấy tôi mãi không qua đó, Kỷ Khinh Chu không yên tâm nên mới tìm tới.
Cậu ấy đi đến bên cạnh tôi, rất tự nhiên khoác tay lên vai tôi, giống như đang tuyên bố chủ quyền kéo tôi vào lòng, rũ mắt nhìn Thẩm Minh Trạch.
"Anh Thẩm, nhờ phúc của anh mà thời gian làm việc hôm nay của chúng tôi đã bị kéo dài thêm hơn một tiếng đồng hồ rồi, anh còn muốn tiếp tục làm phiền nữa không?"
Lông mày Thẩm Minh Trạch run rẩy một chút, vừa định lên tiếng lại bị Kỷ Khinh Chu lạnh lùng "Hừ" một tiếng.
"Còn nữa, loại đá quý trị giá mấy chục vạn một viên thế này anh vẫn nên giữ lại đợi lúc kết hôn với Lương Uyển Bạch rồi hẵng dùng đi. À đúng rồi, đến lúc đó uống rượu mừng nhớ gửi thiệp mời cho tôi và Trần Tiêu nhé, tiền mừng chúng tôi sẽ chuẩn bị sẵn."
Vứt lại câu này, Kỷ Khinh Chu hoàn toàn không cho Thẩm Minh Trạch cơ hội cãi lại.
Cậu ấy ôm tôi quay người bỏ đi, tuy không quay đầu, nhưng vẫn không quên lịch sự vẫy vẫy tay.
Từ trước tới giờ toàn thấy phụ nữ với nhau cấu xé mỉa mai, đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt chứng kiến màn ăn miếng trả miếng châm chọc nhau của cánh đàn ông.
Không kìm được mà giơ ngón tay cái lên với Kỷ Khinh Chu: "Miệng cậu cũng độc thật đấy."
Kỷ Khinh Chu ôm tôi vào lòng, bá đạo hỏi nhỏ bên tai tôi: "Vậy chị có yêu không?"
"Yêu!"
"Yêu bao lâu?"
"Yêu đến lúc cậu già lụ khụ, nhan sắc tàn phai."
—Hoàn—