Lần đầu tiên giúp đỡ Phó Hủ Hàn vào ngày hôm đó, tôi run rẩy bước vào phòng của anh.
Nhìn thấy anh cuộn tròn trên giường, trên trán rịn ra lớp mồ hôi mỏng, khẽ thở dốc, vô cùng khó nhịn.
Tay tôi vỗ nhẹ lên vai anh, lúc anh ngẩng đầu nhìn tôi, tôi đã sững người lại.
Mồ hôi của anh dọc theo thái dương chảy xuống, mồ hôi trên mặt giống như phủ lên một lớp phấn bắt sáng vậy.
Thật đúng là một mỹ nhân ốm yếu.
Tôi có chút bị kinh ngạc.
Nhìn thấy tôi, anh cau mày lại, ánh mắt giống như đang ghê tởm.
Ngẩng đầu mở mắt nhìn thấy khuôn mặt da hơi ngăm đen, đầy tàn nhang này của tôi, bày ra nét mặt đó, cũng là chuyện bình thường của con người.
"Phó Hủ Hàn, tôi đến giúp anh."
Ánh mắt anh thâm độc tàn nhẫn, giọng nói trầm khàn.
"Cút."
Tôi không để tâm đến anh, mang tính dò xét mà ôm lấy anh, nhẹ nhàng vuốt ve lưng anh.
Không khí lập tức trở nên yên tĩnh.
Anh không bài xích.
Mà hai tay nắm chặt, nhịp thở dần dần bình ổn trở lại, lại còn chủ động ôm lấy eo tôi, ngày càng siết chặt.
Xem ra sự chạm vào của tôi đã làm dịu đi triệu chứng của anh.
Hành động của tôi không gây ra sự phản cảm của anh, trái lại anh còn càng ỷ lại vào tôi hơn.
Về sau, ông nội Phó bảo tôi cản lại những người phụ nữ bên ngoài cho Phó Hủ Hàn.
Có lẽ bởi vì Phó Hủ Hàn là cháu trai ngoài giá thú, ông không muốn sau này lại bất thình lình xuất hiện thêm một hai đứa chắt ngoài giá thú nào nữa.
Ông nội Phó biết tôi có chút tài nghệ phòng thân, bảo tôi trong lúc trông chừng anh, cũng đảm bảo an toàn cho anh.
Thế là ông tăng lương cho tôi lên một triệu tệ.
Phải nói rằng, người có tiền thật sự rất hào phóng.
Thật ra đến nhà họ Phó được vài ngày, mới lần đầu tiên nhìn thấy Phó Hủ Hàn.
Lúc nhìn thấy anh, là ở trong chuồng chó.
Anh bị khóa bằng dây xích sắt, mặt mày lấm lem, nhưng trong ánh mắt lại mang theo một luồng khí chất tàn nhẫn không chịu khuất phục.
Dẫu có chật vật như vậy, vẫn toát lên một vẻ đẹp của sự bi thảm mạnh mẽ.
Dì Lâm bảo mẫu nói với tôi, thiếu gia phạm lỗi, là ông cụ Phó đang trừng phạt cậu ấy, bảo tôi đừng đến gần, cũng đừng lo chuyện bao đồng.
Lúc đó tôi thầm nghĩ, sao lại có người ông tàn nhẫn đến vậy, không hề thương yêu đứa cháu ruột của mình một chút nào.
Ông nội của tôi lúc nào cũng hận không thể nâng niu tôi trong lòng bàn tay ấy chứ.
Sau này mới biết, ông nội Phó chính là một sinh vật không có tình cảm, thích điều khiển tất cả mọi thứ.
Bao gồm cả Phó Hủ Hàn.