Bạch nguyệt quang của Phó Hủ Hàn cuối cùng vẫn xuất ngoại.
Hôm đó trời mưa rất to.
Một cuộc điện thoại đã đánh thức tôi khỏi giấc mộng.
"Lưu Thúy Quả, đến đón tôi."
Nghe giọng điệu của anh, dường như anh đã uống say rồi.
Tôi mơ màng tỉnh dậy, mặc quần áo vào rồi đi đến hội sở.
Trong phòng bao chỉ có một mình anh.
Khuôn mặt anh đỏ bừng, trông có vẻ không được bình thường.
Nhưng tôi cũng không nghĩ nhiều, chỉ coi như anh đã say rồi.
Trên đường đưa anh về nhà, anh ngồi ở ghế sau xe, khó chịu kéo kéo cổ áo.
Tôi chưa bao giờ thấy anh uống đến mức này.
Thích Thẩm Thanh Hoan đến vậy sao?
Nhưng tôi có chút không hiểu nổi người có tiền các người, bạch nguyệt quang chỉ là đi nước ngoài thôi mà, chứ có phải chết đâu.
Muốn theo đuổi thì vẫn có thể theo đuổi, muốn gặp thì ngồi máy bay là có thể gặp được.
Tại sao cứ phải đòi sống đòi chết thế này?
"Lưu Thúy Quả, tôi khó chịu quá."
Nghe tiếng tôi nhìn sang anh.
Cúc áo sơ mi đã bị anh cởi ra vài nút, lộ ra xương quây xanh tuyệt đẹp, cơ ngực thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện.
Cái quái gì thế, dụ dỗ nam sắc à.
Đang đúng độ tuổi háo sắc, anh ta làm cái gì vậy?
Tôi bất giác nuốt một ngụm nước bọt.
"Sắp đến nhà rồi, về tôi sẽ nấu canh giải rượu cho anh."
Tôi dỗ dành anh.
Đầu anh rũ xuống bờ vai tôi, khó chịu cọ cọ lên vai tôi.
Thật ngoan.
Vừa mới khen anh xong, anh liền kéo tay tôi áp lên cơ bụng của anh.
Việc này cũng chẳng có gì, dù sao lúc chứng khao khát tiếp xúc da thịt của anh phát tác, chuyện thế này tôi cũng chẳng làm ít.
Nhưng nhưng nhưng mà, tay tôi bị kéo đi sao vị trí dần dần lại không đúng rồi!
Tấm chắn giữa xe sao lại bị anh kéo lên rồi!
"Phó Hủ Hàn, anh bình tĩnh lại một chút."
Anh ngậm lấy dái tai tôi, hơi thở nóng rực phả vào bên tai tôi.
"Oi, Thúy Quả nhỏ, tôi hơi nóng."
Tôi: "..."
Thật là trẻ trâu.
Phản ứng hồi lâu, tôi mới phát hiện ra anh đây là bị người ta hạ thuốc rồi!
Anh cọ sát lấy tôi, "Giúp tôi với, giống như video mà cô xem ấy, được không?"
Tôi: "?"
Lúc đó tôi đang tìm tiểu thuyết trên web, đang xem đến say sưa, đột nhiên ấn nhầm vào quảng cáo trên trang.
Video bật ra làm tôi giật nảy mình.
Lúc đó Phó Hủ Hàn đột nhiên phát bệnh, đến phòng tìm tôi.
Âm thanh mờ ám vang vọng khắp cả căn phòng.
Tôi nhấn nút thoát nhưng không thoát được, đành phải vặn nhỏ âm lượng, vì quá hoảng hốt nên điện thoại bay luôn ra ngoài.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ đến thế.
"Tôi không biết, hơn nữa, lần đó là sự cố!"
Thuốc phát tác, khống chế đại não của anh.
Tiếng thở dốc dần trở nên nặng nề, giọng nói cũng trở nên mềm mại ướt át.
"Thúy Quả, tôi sắp chết rồi, giúp tôi với..."
Trông anh có vẻ thực sự rất khó chịu.
Đôi mắt u tối nhìn về phía tôi.
Giống như một con hồ ly tinh đang câu dẫn người vậy.
"Vậy tôi có thể làm gì cơ chứ?"
Tôi đâu phải là bác sĩ!
Giúp giúp giúp, tôi có thể giúp cái quái gì!
Đang định bảo tài xế đi đến bệnh viện, anh lại lạch cạch một tiếng
Vừa giúp một cái liền quên luôn cả tình người, mất luôn cả lý trí.