Chồng của bạn thân đi công tác.
Lại đúng dịp cô ấy đi khám thai định kỳ, tôi là đứa bạn xui xẻo đương nhiên phải xin nghỉ phép để đi cùng cô ấy.
Nhưng cô nàng này thật không nói đạo lý, thế mà lại xúi giục tôi cũng làm kiểm tra một thể.
"Đến cũng đến rồi, cậu khám luôn đi."
Cô ấy tung ra chiêu bài khuyên người quen thuộc, hào phóng vỗ vỗ túi tiền: "Chị em hôm nay mang tiền rồi, dứt khoát tặng cậu gói kiểm tra toàn thân."
Tôi thật sự cảm ơn cô ấy quá đi.
Cái vị ở nhà kia cứ như Diêm Vương mặt lạnh, tôi xin nghỉ một buổi mà anh ấy cũng không buông tha, cứ hỏi tôi rốt cuộc đi làm gì, nếu là đi kiểm tra toàn thân thì anh ấy nhất định phải moi hết chuyện tám đời của tôi ra hỏi cho bằng được mới thôi.
"Nhanh nhanh nhanh, sắp tới lượt cậu rồi."
Rõ ràng là tôi đi khám phụ khoa, nhưng bạn thân lại còn kích động hơn cả tôi: "Dạo này cậu không phải bị kinh nguyệt không đều sao? Đúng lúc hỏi bác sĩ luôn."
Câu nói này lập tức khiến tôi cảm động đến rưng rưng nước mắt.
Không hổ danh là bạn thân chí cốt.
Hôm trước tôi buột miệng than với cô ấy một câu là kinh nguyệt đột nhiên không đều, không ngờ cô ấy lại ghi tạc trong lòng.
Có điều khi phiếu kết quả kiểm tra được đưa ra, cả hai chúng tôi đều trầm mặc.
Bạn thân nhìn chằm chằm vào tờ giấy một lúc lâu, mới gian nan thốt ra một câu: "Cho nên là, cậu lén lút nuôi chó ở bên ngoài sau lưng tớ đấy à?"
Tôi cũng không ngờ sự việc lại thành ra thế này.
Tôi mẹ nó đi cùng bạn thân khám thai, kết quả lại phát hiện chính mình mang thai.
Phim truyền hình cẩu huyết cũng không dám biên kịch như thế này đâu.
"Cái đó, Nghiên Nghiên cậu biết đấy, bình thường tớ, bình thường tớ không hay qua lại với ai, cho nên là, là..."
Tôi gấp đến mức toát cả mồ hôi trán, cũng không nghĩ ra được lời giải thích nào hay ho.
Sao tôi lại có thai được chứ?
Tạo nghiệp mà.
"Cậu nói đi, rốt cuộc là gã đàn ông tồi tệ nào?"
Bạn thân không biết đã nghĩ lệch sang hướng nào, vừa xắn tay áo vừa phẫn nộ nói: "Cậu đừng sợ, tớ trút giận cho cậu."
Ách...
"Đừng đừng đừng, cậu đang mang thai, không nên tức giận."
Tôi vội vàng an ủi cảm xúc của cô ấy, sau đó lại rầu rĩ nói: "Anh ấy, anh ấy có lẽ là không muốn có đứa bé này... chuyện này trời biết đất biết, cậu biết tớ biết là được rồi."
"Cái gì? Đối phương lại là một tên tra nam sao?"
Bạn thân bùng nổ, tức giận ấn tôi ngồi xuống ghế nghỉ: "Cậu bây giờ cũng là bà bầu rồi, hai chúng ta đúng là không tiện động thủ, nhưng tên chó má kia lại dám bắt nạt chị em tốt nhất của tớ, tớ nhất định phải tìm người đánh chết hắn mới được."
Tôi một lời khó nói hết, ôm lấy mặt.
Tôi chỉ muốn nói chuyện này tôi và cô ấy biết là được rồi, sao lại biến thành đối phương là một tên tra nam rồi?
Có điều, tên kia cũng chẳng khác tra nam là mấy, mắng cực kỳ đúng.
"Nhị thúc, lần này chú phải làm chủ cho cháu."
Bạn thân gọi video, tôi vừa nhìn thấy người trong màn hình, lập tức rùng mình một cái, cô ấy, cô ấy tìm người đàn ông của tôi làm cái gì?
Gương mặt đẹp trai không cảm xúc của Phó Cảnh Viêm hiện lên màn hình: "Lại là tiền tiêu vặt không đủ à?"
"Không, chị em của cháu bị một gã đàn ông tồi lừa gạt!"
Tôi chưa kịp bịt miệng bạn thân lại, lời của cô ấy đã như hạt đậu tuôn ra ngoài: "Đều mang thai rồi mà hắn lại không chịu nhận hai mẹ con cô ấy, Nhị thúc, cháu biết chú rất lợi hại, cầu xin chú giúp chị em của cháu chủ trì công đạo, chấn hưng chính nghĩa."
Cô ấy nói xong, liền dí camera sát vào mặt tôi.
Tôi: ...
Thật sự cảm ơn nhiều nha.
Tôi nở một nụ cười gượng gạo, vẫy vẫy tay với anh ấy: "Hi, Phó tổng, trùng hợp quá."
Hy vọng sau khi tôi về sẽ không bị anh ấy giết chết.
Phó Cảnh Viêm rõ ràng sửng sốt.
Chưa đầy hai giây, gương mặt không cảm xúc của anh ấy bỗng nhiên như băng tuyết gặp nắng gắt, nở một nụ cười thật lớn.
"Lời của Nghiên Nghiên là thật sao?"
Tôi không biết nói gì, chỉ đành cúp video cuộc gọi.