Tôi bắt đầu quan tâm đến chỉ số hạnh phúc dân sinh của các thành phố nhỏ xung quanh.
Phó Cảnh Viêm nhìn thấy, còn rất tò mò: "Là muốn đi du lịch à? Đợi làm xong đợt này, tôi sẽ đưa em đi ra ngoài giải sầu."
"Được thôi."
Tôi cười cười, đáp ứng.
Anh ấy lại kinh ngạc nhìn tôi: "Hôm nay sao không đối nghịch với tôi nữa thế?"
"Thì anh nói nhiều, dập anh không được, thuận theo anh cũng không được chứ gì."
Tôi cười mắng một câu, thấy anh ấy giống như chú chó lớn cầu vuốt ve sán đến trước mặt tôi, liền nhịn không được hôn lên khóe môi anh ấy: "Phó Cảnh Viêm, anh sao có thể đẹp trai như thế chứ."
Một cái liếc mắt liền có thể khiến người ta động lòng, giống như lúc đầu tôi tỏ tình với anh ấy vậy.
Anh ấy vui vẻ nhìn tôi, đôi mắt sáng lấp lánh: "Đây vẫn là lần đầu tiên em khen tôi đấy."
Lời này nói ra làm tôi cũng kinh ngạc một chút, chẳng lẽ tôi chưa từng khen anh ấy bao giờ?
"Đương nhiên là thật, cực kỳ cực kỳ đẹp trai."
Tôi lưu luyến trên môi anh ấy, có chút không nỡ rời xa.
Hồi lâu, hai người mới thở hổn hển tách ra.
"Chúng ta cứ chỉ cần một đứa bé thôi."
Trong mắt anh ấy đè nén ngọn lửa nhỏ, giọng nói khàn khàn: "Năm tháng, quá khó nhịn rồi."
Tôi cười cười, cũng không tiếp lời anh ấy.
"Em dạo này có chút kỳ lạ, có phải có tâm sự gì không?"
Anh ấy bỗng nhiên vòng chủ đề về trên người tôi, tôi cố tỏ ra bình tĩnh cười nhìn anh ấy: "Bà bầu đa sầu đa cảm cũng rất bình thường mà."
Tôi đang nghĩ xem rốt cuộc phải làm sao rời đi... Chúng tôi là bạn trai bạn gái, nhưng thật sự không phải người cùng một thế giới.
Nếu bố mẹ anh ấy hoàn toàn không chấp nhận tôi thì sao?
Anh ấy lại lắc đầu: "Không phải loại cảm giác đó."
Trong lòng tôi thắt lại.
"Dù sao em mặc kệ gặp phải chuyện gì, đều phải nói cho tôi biết, có biết không?"
Phó Cảnh Viêm nghiêm túc nhìn tôi.
Tôi chớp mắt, vây hãm trong sự thâm tình của anh ấy.
Cô nhân viên bán hàng kia khen không sai, anh ấy quả thực là một người chồng rất tốt cũng rất đạt chuẩn.
"Tôi biết rồi."
Tôi cười gật đầu: "Tôi thấy anh kỳ lạ mới đúng, vô duyên vô cớ sao lại nghĩ những thứ này?"
"Vậy có lẽ, có thể là tôi kỳ lạ đi."
Anh ấy ôm tôi nghiêng đầu nghĩ nghĩ, chính mình cũng nhịn không được bật cười.
Tôi cuộn tròn trong lòng anh ấy, nụ cười cảm thương.
Anh ấy đối với tôi quả thực rất tốt, ăn mặc chi tiêu có thể không tính là đứng đầu trong giới bà bầu, nhưng cũng tuyệt đối là tiêu chuẩn nhất lưu.
Trong cuộc sống lại càng đối với tôi hỏi han ân cần, chăm sóc tôi không chê vào đâu được.
Đáng tiếc, anh ấy nói cưới tôi chỉ là lời nói suông.
Bụng nhỏ của tôi đã dần dần nhô lên, quần áo rộng thùng thình cũng sắp không che giấu được nữa, anh ấy vẫn chưa từng nhắc lại lời muốn cưới tôi.