Phó Cảnh Viêm cười như không cười nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt âm u, đại khái có ý muốn đem tôi băm vằm ra làm trăm mảnh: "Hạ Lam, em thế mà lại muốn chơi trò ôm bụng bầu bỏ trốn với tôi sao?"
Đù!
Tôi biết ngay cái miệng của tên giám đốc nhân sự kia không dựa vào được mà!
"Tôi nói cho em biết, nghĩ cũng đừng nghĩ!"
Phó Cảnh Viêm áp sát tôi, giọng nói lạnh lùng: "Lừa gạt trái tim tôi, em lại dám không chịu trách nhiệm?"
Ách...
"Phó Nghiên, ra đây!"
Anh ấy cũng không thèm nhìn tôi, gọi bạn thân oan gia ra: "Tôi giao Hạ Lam cho cháu, cháu lập tức đưa cô ấy về biệt thự của tôi sắp xếp ổn thỏa."
"Nếu dám để cô ấy chạy, cục cưng bảo bối của cháu cũng đừng mong sống tốt."
Tôi: ...
Bạn thân: ...
Đều thời đại nào rồi, anh ấy còn chơi trò liên đới thế này?
Bạn thân chẳng nói gì liền mang tôi đi, đến trên xe mới hét lên: "Hạ Lam cậu quá chó rồi!"
"Cậu thế mà lại ở cùng một chỗ với Nhị thúc tớ!"
"Tớ coi cậu là chị em ruột, cậu lại chỉ muốn làm thím hai của tớ!"
Ách, tớ cũng không muốn mà.
Nhưng sự tình chính là như vậy, chỉ là tớ cũng không ngờ tớ và Phó Cảnh Viêm thế mà có thể ở bên nhau lâu như thế.
"Lần này cậu xong rồi, cậu thế mà lại rơi vào tay Nhị thúc tớ."
Bạn thân hét xong lại bắt đầu lo lắng sốt ruột.
Tôi thấy cô ấy vác cái bụng to mà còn mao mao táo táo như vậy, đều nhịn không được toát mồ hôi thay cô ấy: "Cậu bình tĩnh trước đã, được không?"
Dù sao tôi bị giám đốc nhân sự bán đứng cho Phó Cảnh Viêm rồi, tạm thời muốn chạy cũng không chạy được.
Bàn bạc kỹ hơn đi.
"Tớ hỏi cậu, cậu rốt cuộc có thích Nhị thúc tớ không?"
Bạn thân cực kỳ nghiêm túc nhìn chằm chằm tôi: "Cậu nếu thích, thì an an tâm tâm làm thím hai của tớ, nếu là không thích, tớ thả cậu đi."
"A?"
Tôi mờ mịt nhìn cô ấy: "Vậy cục cưng bảo bối của cậu làm sao bây giờ?"
Bạn thân oan gia vì muốn gả cho người trong lòng, cũng là tốn rất nhiều tâm tư, Phó Cảnh Viêm nếu giận lên, có thể sẽ không nhận người thân đâu.
"Chú ấy một người đàn ông lớn, sợ cái gì?"
Bạn thân đúng là bạn thân, nghĩa khí nói: "Tớ chỉ hỏi cậu một câu, cậu rốt cuộc có thích Nhị thúc tớ không?"
Tôi há miệng, không biết trả lời cô ấy thế nào cho phải.
Hồi lâu, tôi cười khổ một tiếng: "Tớ đương nhiên thích, nhưng tớ sợ anh ấy năm đó là vì tớ theo đuổi anh ấy mới đồng ý, cậu chi bằng hỏi xem Nhị thúc cậu rốt cuộc có thích tớ hay không."
"Nói thật, tớ và Nhị thúc cậu không phải người cùng một loại, có con rồi tớ liền nghĩ nhiều hơn, sợ Nhị thúc cậu vì khó xử, cảm thấy có con rồi là nhất định phải chịu trách nhiệm, thực ra anh ấy có thể không thích tớ."
"Nghiên Nghiên, anh ấy trước đó cũng chưa từng nhắc tới chuyện kết hôn, anh ấy có thể thật sự không thích tớ."
Tôi tự hỏi tự trả lời, thở dài một hơi.
"Cũng đúng ha."
Bạn thân nổi giận: "Hắn đúng là một tên khốn nạn tra nam chó má!"
"Cậu đừng sợ, cậu mang thai là con cháu nhà họ Phó, chuyện này tớ làm chủ cho cậu, tớ nhất định bảo ông bà nội đánh gãy chân chú ấy mới được."
Cô ấy đầy vẻ căm phẫn, tôi thì cười khổ liên tục.
"Đừng đừng đừng, thế này có ý nghĩa gì? Tớ không muốn, không muốn đối mặt với gia đình anh ấy, tớ..."
"Ông bà nội tớ rất dễ chung sống, nhưng nếu cậu cảm thấy ở bên cạnh Nhị thúc tớ khó chịu, vậy tớ đưa cậu đi."
Bạn thân vẫn rất trượng nghĩa: "Sau này mọi chi phí của đứa bé tớ bao hết, cậu chỉ cần an tâm nuôi lớn là được."
"Không, tớ không muốn liên lụy các cậu."
Tính khí Phó Cảnh Viêm tôi quá hiểu, bạn thân nếu thả tôi đi, anh ấy tuyệt đối sẽ giận cá chém thớt lên đầu cô ấy.
Lại cần gì phải vì tôi, mà náo loạn khiến bạn thân cũng không được yên ổn?