Tôi phì cười thành tiếng.
Căn bản không cần luật sư phải ra mặt, tôi cũng có thể mắng chết cô ta.
"Chuyện này, từ lúc đề nghị ly hôn, cho đến lúc đưa tiền, rồi đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn, Chu Lễ Hòa đều biết rõ mọi chuyện, là một người trưởng thành tỉnh táo, anh ta hoàn toàn có thể tự chịu trách nhiệm cho hành vi của mình."
"Bảo tôi mua bán người, sao không nói là anh trai cô tự nguyện bán đi cơ thể của mình? Nói chuyện thì hãy dùng não một chút đi, có thời gian thì đọc nhiều sách vào, tôi sắp mắc hội chứng chán ghét kẻ ngốc luôn rồi đấy."
Chu Lễ Phương bị tôi mắng cho mặt mày lúc trắng lúc xanh, cô ta lớn tiếng chửi rủa:
"Khương Mân! Chị ngay cả chồng mình cũng đem bán lấy tiền cho được, tâm can đen tối hết cả rồi! Chị chính là sao chổi xui xẻo, khắc chết bố mẹ mình rồi, còn cố tình khắc gia đình họ Chu chúng tôi!"
Chửi tôi thì thôi bỏ qua, vậy mà còn lôi cả bố mẹ tôi vào, coi tôi là quả hồng mềm dễ bắt nạt sao?
Tôi mỉm cười nói với luật sư của mình:
"Nhân tiện giúp tôi khởi kiện Chu Lễ Phương tội phỉ báng đi! Dù sao ở đây cũng có camera giám sát, mọi người cũng đều nghe thấy hết cả rồi."
Nghe thấy vậy, Chu Lễ Phương nghẹn họng đỏ bừng cả mặt, ngọn lửa kiêu ngạo tức khắc tắt ngấm.
Ra khỏi tòa án, Từ Nhất Nghiên và Chu Lễ Phương lại lân la lại gần tôi.
Kết quả phán quyết nằm ngoài dự đoán của bọn họ, lúc này chỉ hận không thể lao đến cắn xé tôi.
Đặc biệt là Từ Nhất Nghiên, cô ta nhìn chằm chằm vào chiếc túi xách phiên bản giới hạn mới nhất trên tay tôi, lại nhìn túi vải bạt trên tay mình, hai mắt như sắp phun ra lửa:
"Dựa vào cái gì mà cô được cầm tiền của tôi đi ăn bít tết sang trọng, còn tôi lại phải vì mớ hành ba tệ mà cãi nhau với bà thím ngoài chợ chứ?"
"Dựa vào cái gì mà cô được lái siêu xe còn tôi thì phải chờ xe buýt? Dựa vào cái gì mà cô được đi du lịch khắp nơi còn tôi thì lại phải cắm mặt ở nhà lau nhà?"
"Dựa vào cái gì chứ?! Đó vốn dĩ là tiền của tôi cơ mà! Tất cả những thứ này lẽ ra phải thuộc về tôi tận hưởng mới đúng!"
Tôi thở dài một hơi, quả thật muốn thương xót thay cho cô ta:
"Chỉ vì cô là một kẻ mù quáng vì tình yêu hết thuốc chữa, tất cả đều do cô tự làm tự chịu, không thể oán trách người khác được."
"Cô hãy suy nghĩ kỹ lại xem, chẳng lẽ là tôi không cho cô tiền tiêu, bắt cô phải sinh con, còn bắt cô hầu hạ cả một đại gia đình sao? Không phải! Vậy là ai? Là Chu Lễ Hòa!"
"Cơ sở hạ tầng quyết định kiến trúc thượng tầng, chính cô tự mình giao nộp đại quyền kinh tế, còn có thể trách ai? Cô có não không vậy?!"
Đến bây giờ Từ Nhất Nghiên vẫn chưa thông suốt, vì sao bản thân mình tình nguyện chắp tay dâng nhường việc kinh doanh, lui về chăm lo gia đình chăm sóc người già, mà cuối cùng lại rơi vào kết cục của một bà thím già nua héo hon.
Rõ ràng là nhà họ Chu coi cô ta như một cái bị thịt để lợi dụng, coi cô ta như một cái bịch máu để hút, cô ta không đi tìm bọn họ tính sổ, mà lại chĩa mũi nhọn về phía tôi, thật là nực cười hết sức.
Đáng tiếc những lời bộc bạch tận đáy lòng của tôi, Từ Nhất Nghiên căn bản chẳng nghe lọt chữ nào, cô ta đỏ mắt không buông tha:
"Rõ ràng là cô ghen tị hận tôi cướp mất Chu Lễ Hòa, nên mới đi khắp nơi khoe khoang trước mặt tôi, tiếc là người anh ấy yêu chính là tôi!"
Cô ta chỉ vào bụng mình, mang theo vẻ ưu việt cao ngạo:
"Cô tưởng tôi sẽ ghen tị với cô sao? Nghĩ nhiều rồi đấy! Cô lấy cái gì mà đòi so sánh với tôi?"
"Trong bụng tôi đã mang thai đứa con của Lễ Hòa rồi! Còn cô thì sao? Cô ngay cả một đứa con cũng không sinh ra được!"
Trời đất ơi, tôi thật sự muốn giúp cô ta gọi đến đường dây nóng chống lừa đảo luôn rồi, rốt cuộc Chu Lễ Hòa làm thế nào mà có thể thao túng tâm lý một nữ cường nhân độc lập thành một cô vợ ngốc nghếch ngọt ngào vậy?
Sự giảm sút chỉ số thông minh này có vẻ hơi nghiêm trọng rồi đấy. Có lẽ là do không có tiền làm nền tảng tự tin, nên chỉ có thể dùng đứa con để chứng minh giá trị của bản thân.
Tôi cảm thấy vô cùng đáng tiếc thay cho cô ta:
"Bà chủ đang làm tốt thì không làm, cô cứ khăng khăng đòi về nhà làm máy đẻ cơ à?"
Tôi lại nhỏ thêm thuốc đau mắt cho cô ta:
"Cô không biết đâu, năm triệu tệ đó, trong một năm nay đã giúp tôi kiếm được bao nhiêu tiền."
Tôi mấp máy môi nói ra một con số trong im lặng.
Máu trên mặt Từ Nhất Nghiên lập tức rút sạch, tay ôm lấy bụng run rẩy dữ dội, cô ta chỉ vào tôi, tức giận run bần bật.
Tôi quay đầu bỏ đi, phía sau lại vang lên tiếng gào thét chói tai của cô ta, cùng với tiếng la hét kinh hãi của Chu Lễ Phương.
Tôi ngoảnh đầu lại, vừa hay nhìn thấy Từ Nhất Nghiên túa mồ hôi hột đầy đầu, giữa hai chân máu chảy ròng ròng.