Nghe con gái ông chủ nói vậy, mọi người đều thì thầm bày tỏ sự bất mãn, chị Căn bên nhân sự cũng đi tới bên cạnh cô ta nhỏ giọng nói: “Cô Tạ, điều này không phù hợp với quy định, hơn nữa đây là bộ phận kỹ thuật, là nòng cốt của công ty chúng ta ạ.”
Chị ấy còn chỉ vào tôi nói: “Giống như Lưu Hiểu là nhân tài chúng ta bỏ lương cao thuê về, hay là thông báo cho ông chủ một tiếng đi ạ.”
Tạ Vân phì một tiếng, dùng ánh mắt khinh bỉ đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
Cô ta nói: “Chỉ cô ta mà là nhân tài lương cao sao? Ăn mặc lòe loẹt nhìn một cái là biết loại chuyên đi quyến rũ người khác, không cần thông báo cho ông chủ, hiện tại ở đây tôi là người quyết định, lập tức thực hiện đi.”
Điều khoản bá vương như vậy tôi đương nhiên không đồng ý, hơn nữa bình thường tôi làm việc đã rất mệt rồi, mặc đẹp một chút để bản thân vui vẻ, đến lượt cô ta nói ra nói vào sao?
Nhưng có mấy người đã ngồi thẳng dậy bắt đầu làm việc, dù sao năm nay công việc cũng khó tìm, nên bọn họ tự nhiên cũng bắt đầu bận rộn.
Tạ Vân thấy mọi người đều cắm cúi làm việc, cao ngạo ngẩng cao đầu.
Tuy nhiên tôi lại trực tiếp gọi điện thoại cho bên A.
Điện thoại reo hơn một phút mới bắt máy, đối phương rất rõ ràng cũng đang nghỉ trưa, giọng nói rất không kiên nhẫn: “Có chuyện gì thế?”
Tôi cười nói: “Giám đốc Lưu, cái phương án kia anh xem xét một chút, không có vấn đề gì thì chúng tôi mới bắt đầu bước tiếp theo được ạ.”
Ông ấy nói: “Được rồi được rồi, nghỉ trưa xong rồi nói.”
Giám đốc Lưu cúp điện thoại của tôi.
Tôi lại gọi qua, Giám đốc Lưu trực tiếp nâng cao âm lượng: “Đã nói là nghỉ trưa xong hẵng xem xét, cô không nghỉ ngơi sao?”
Tôi nhún vai: “Ngại quá Giám đốc Lưu, con gái ông chủ chúng tôi vừa hủy bỏ thời gian nghỉ trưa của chúng tôi, sau này có chút chuyện có thể sẽ thường xuyên làm phiền ngài, ngài cũng phải thích ứng một chút ạ.”
Giám đốc Lưu nghe xong lập tức nổi đóa: “Cái gì? Bắt đầu ngày nào cũng như vậy sao? Đây là muốn lấy mạng người à!”
Để chốt được phương án này, đội ngũ của Giám đốc Lưu và chúng tôi đã thức trắng 3 đêm liền, cho dù là người sắt cũng mệt lả rồi.
Giám đốc Lưu ở trong điện thoại trực tiếp chửi ầm lên, tôi cũng mở loa ngoài: “Tôi là bên A hay các người là bên A? Các người muốn làm khó ba nuôi đấy à? Còn nói con gái ông chủ các người bị bệnh à? Tôi phải tìm ông chủ các người nói chuyện.”
Tạ Vân bị Giám đốc Lưu mắng cho đỏ mặt tía tai, nhưng đó là bên A, cô ta cũng chỉ đành nhịn, chỉ vào tôi mắng một trận: “Cô không thể làm công việc khác trước được sao?”
Tôi bất lực dang hai tay: “Chỉ là phương án phải được duyệt thì chúng tôi mới tiến hành bước tiếp theo được, đúng không ạ?”
Nghe tôi nói như vậy, mọi người đều hùa theo tôi: “Chỉ cần bên Giám đốc Lưu không có vấn đề gì, chúng tôi mới có thể khởi công.”
Một người nói: “Đúng đó, hay là tôi lại gọi cho Giám đốc Lưu một cuộc nữa nhé?”
Tạ Vân tức đến mức tay nắm chặt lại, nhưng cũng chỉ đành lên tiếng ngăn cản, giây tiếp theo điện thoại của cô ta liền vang lên, bên trong truyền đến tiếng hét chói tai của ông chủ.
Ông ấy nói: “Tạ Vân con đang làm cái gì vậy, Giám đốc Lưu là khách hàng lớn của chúng ta, ngàn vạn lần không được đắc tội!”
Tạ Vân xấu hổ che điện thoại chạy vào văn phòng nghe máy.
Mọi người đều giơ ngón tay cái lên với tôi.
Tôi chính là nhân tài lương cao mà ông chủ tìm HR đàm phán cả tháng mới đào về được, hơn nữa tôi còn mang theo không ít nhân viên kỹ thuật, nếu không phải chúng tôi nỗ lực như vậy, công ty vẫn còn đang nợ nần đấy.
Ngay hiện tại công ty có tổng cộng 4 dự án, trong đó có 2 cái là đối tác cũ của tôi biết tôi nhảy việc nên đặc biệt tìm đến.
Nói cách khác, nếu sa thải tôi, cái công ty này cứ đợi đóng cửa đi.