Tạ Vân đã không còn khí thế như lúc đầu mới gặp, lần này lưng còng xuống rất thấp, ông chủ cũng là vẻ mặt nịnh nọt.
“Lưu Hiểu, chỉ cần cô có thể dẫn đội ngũ một lần nữa về công ty chúng tôi, tôi nguyện ý trả cho cô gấp 5 lần lương hiện tại.”
Tạ Vân cũng ở một bên gật đầu lia lịa: “Chị Lưu, trước đó là em sai rồi, chị cứ tha thứ cho em đi.”
Tôi nhướng mày nói: “Lương hiện tại của tôi là 15 vạn một tháng đấy.”
Theo lời ông chủ Tạ nói gấp 5 lần thì chính là 75 vạn, lập trình viên đỉnh cấp trong ngành cũng chưa đạt được mức lương này, Tổng giám đốc Tạ hiển nhiên đang do dự nhưng vẫn cắn răng nói: “Thì 75 vạn!”
Tôi thâm thúy ồ một tiếng, sau đó đạp chân ga nghênh ngang bỏ đi.
Trong kính chiếu hậu hai người vẻ mặt đau khổ.
Tôi mà còn quay về thì đúng là não có bệnh thật.
Công ty của ông chủ Tạ vẫn đang gian nan vận hành, nhưng thực sự là không tuyển được nhân tài gì, có thể nói là thu không đủ chi.
Không bao lâu sau Tạ thị liền đóng cửa.
Mà Uy Liêm cũng bị ông chủ Tạ kiện tội làm tổn hại tài chính công ty ra tòa, cuối cùng bị phán 3 năm tù giam.
Ông chủ Tạ chỉ đành làm lại nghề cũ bán đồ nướng, còn Tạ Vân thì đi làm sale.
Ông chủ Tạ chính là dựa vào bán đồ nướng tích cóp đủ vốn liếng mở công ty, không thể không nói một màn này, nói thật cuộc đời ông ấy thật sự cũng khá truyền cảm hứng.
Nhưng là ông ấy quên mất con đường lúc đến, ngay cả tay nghề ban đầu cũng quên gần hết rồi cho nên sạp đồ nướng của ông ấy đặc biệt ế ẩm.
Tạ Vân tuy nói học chính là sale nhưng thực sự là không sửa được tính tình đại tiểu thư đi đâu cũng đắc tội người khác, vì để chốt đơn cô ta đi đường tắt đi quyến rũ ông chủ lớn.
Kết quả bị phu nhân người ta trực tiếp đánh cho bán thân bất toại, nhưng mà ông chủ Tạ vì tiền đã ký giấy hòa giải, không hề kiện người đánh cô ta ra tòa.
Tiếp đó ông chủ Tạ cho rằng Tạ Vân là gánh nặng trực tiếp cuỗm tiền chạy trốn, Tạ Vân chỉ đành nằm trong bệnh viện chờ chết.
3 năm sau tôi đã ngồi lên vị trí trưởng phòng kỹ thuật, lúc này lại nghe nói tin tức của ông chủ Tạ, hóa ra ông ấy chạy đi nơi khác mở công ty kết quả lại lỗ sạch vốn liếng, hiện tại đang bị người đòi nợ đuổi cùng giết tận.
Giống như loại ông chủ không biết trân trọng nhân tài như ông ấy có thể làm nên đại sự gì chứ?
Nhưng đã không liên quan gì đến tôi nữa rồi, tôi chỉ sống tốt cuộc đời của mình, vững bước tiến lên.
—Hoàn—