Không có Tạ Vân quấy rối trong một tháng này, dự án trong tay chúng tôi thúc đẩy bình ổn hơn một nửa, rất nhiều dự án đều có thể vận hành rồi.
Đặc biệt là trong đó có robot hộ tống mà chúng tôi xem trọng nhất đều đã có thể bắt đầu làm động tác cơ bản rồi.
Ngay lúc chúng tôi thảo luận phương án tiếp theo, Tạ Vân nắm tay bạn trai cô ta đi đến văn phòng của chúng tôi.
“Giới thiệu với mọi người một chút, đây là Uy Liêm, sau này sẽ là tổ trưởng tổ 2 kỹ thuật của các người, mọi người hoan nghênh.”
Uy Liêm đi lên trước tháo kính râm xuống lịch thiệp cúi chào chúng tôi một cái: “Sau này còn mong chỉ giáo nhiều hơn, tuy rằng tôi từng đi mạ vàng ở nước ngoài, năng lực khẳng định cao hơn các người không ít, nhưng tôi vẫn hy vọng các người dùng ánh mắt của người bình thường đối đãi với tôi.”
Lúc này toàn thể trợn trắng mắt.
Đồ làm màu!
Tiểu Căn giơ tay hỏi: “Bộ phận kỹ thuật chúng tôi khi nào có tổ 2 vậy ạ?”
Tạ Vân cười cười trả lời: “Bắt đầu từ hôm nay thì có rồi, tôi tuyên bố 8 nhân viên bộ phận kỹ thuật chia đều cho hai tổ trưởng, một tháng sau tiến hành đánh giá so sánh, chỉ để lại một tổ.”
Tất cả mọi người đều hít sâu một hơi nhìn tôi.
Tạ Vân này biến thành thông minh rồi nha, không dùng những quy tắc lộn xộn kia mà là trực tiếp từ nội bộ chia rẽ chúng tôi.
Có điều tên Uy Liêm này sao mà quen mắt thế.
Tôi nhớ ra rồi, hắn chính là gã đàn em khóa dưới từng tỏ tình với tôi hồi đại học, hơn nữa ngay vòng đầu tiên cuộc thi lập trình đã bị tôi loại.
Tôi nhớ hồi đó hắn tên là Căn Đại Tráng mà.
Uy Liêm nhận ra tôi thì rõ ràng sững sờ, nhưng rất nhanh khôi phục lại bình thường, tuy nhiên trong ánh mắt hắn có thêm mấy phần hận ý.
Được rồi, cái công ty này lại có thêm một kẻ muốn chơi chết tôi, nhưng tôi mới không sợ đâu.
Tạ Vân muốn mọi người tự nguyện chọn ra 4 người theo Uy Liêm, nhưng mọi người đều không nguyện ý theo hắn, bởi vì tôi dẫn dắt bọn họ một năm nay không chỉ phúc lợi tốt, mà duyệt nghỉ phép cũng đặc biệt sảng khoái.
Tôi lập tức liên hệ với ông chủ, nhưng ông chủ đang ôm bồ nhí đi Maldives nghỉ mát rồi, trong điện thoại ông ấy cứ luôn đánh trống lảng với tôi.
“Uy Liêm người ta là du học nước ngoài về, tôi tuyển loại nhân tài này vào cũng là để chia sẻ giúp cô, dự án trong tay cô cũng để cậu ấy tham gia, như vậy cô cũng nhẹ nhàng hơn mà.”
Tôi coi như hiểu ý đồ của ông chủ rồi, chẳng phải là muốn đợi sau khi Uy Liêm tiếp quản toàn bộ dự án trong tay tôi, thì sẽ sa thải tôi sao.
Tạ Vân thấy tôi mách ông chủ không có tác dụng, nhếch lên nụ cười đắc ý, cuối cùng cô ta nghĩ ra một chủ ý, đó chính là bốc thăm.
Mọi người đều không tình nguyện mà bốc thăm, cuối cùng hai tổ coi như chia xong rồi.
Uy Liêm nghênh ngang dẫn 4 nhân viên của hắn đi vào phòng họp họp, còn kéo hết rèm cửa xuống, làm như tôi sẽ nghe lén vậy.
Tôi quay đầu liền nhắn tin cho headhunter từng liên hệ với tôi: “Chị Diệp, tập đoàn Hoành Hưng lần trước muốn đào em chị giúp em hẹn một chút, hiện tại em rất có hứng thú.”
Chị Diệp lập tức trả lời: “Em cuối cùng cũng nghĩ thông rồi, chị liên hệ ngay đây.”
Trải qua chuyện của Tạ Vân, tôi coi như nghĩ thông rồi, con người có đôi khi chính là thân bất do kỷ, tôi muốn ở trong công ty nhỏ này nằm yên nhưng vẫn luôn có người đến cản trở tôi, vậy thì nhân lúc tôi còn trẻ, tiếp tục gia nhập công ty lớn đầy cạnh tranh vậy.
Hoành Hưng là tập đoàn lớn nhất thành phố này, sản phẩm robot của nó xếp hàng đầu cả nước, bộ phận kỹ thuật của nó đều là tinh anh, đến bên đó kiếm được bao nhiêu hoàn toàn dựa vào bản lĩnh của mình.
Buổi tối chị Diệp đã trả lời tôi: “Chị hẹn cho em bữa trưa ngày mai rồi, em thể hiện cho tốt nhé.”
“Đã nhận!”