Mẹ rất tự nhiên sai bảo Má Lý.
"Ông chủ uống nhiều rồi, cô đưa ông ấy lên nghỉ ngơi đi."
"Đợi lúc tiệc tối bắt đầu thì gọi ông ấy dậy, biết chưa?"
Má Lý cười gật đầu.
"Phu nhân, bà yên tâm, tôi chắc chắn chăm sóc ông chủ thật tốt."
Nói xong liền đỡ lấy bố.
Mà bố nhìn bà ta một cái, rất tự nhiên ôm lấy eo bà ta.
Cái dáng vẻ thân mật này...
Lát nữa chắc chắn củi khô lửa bốc làm một nháy.
Hôm nay khách mời cũng không chỉ có quyền quý, còn có không ít phóng viên.
Chúc mừng bố, đếm ngược thời gian thân bại danh liệt bắt đầu.
Mười phút sau.
Tôi mở cửa phòng đang nhốt Tiểu Đào Đào.
Cười tủm tỉm nói:
"Tiểu Đào Đào, đừng giận nữa."
"Má Lý không cho em xuống tầng một chơi, vậy em lên tầng ba chơi đi, chị đã chuẩn bị bánh kem cho em trong thư phòng của bố rồi."
Nó ngay lập tức vui vẻ nói:
"Ăn bánh kem!"
"Em muốn ăn bánh kem!"
Nói xong, người đã vọt ra ngoài.
Chạy thẳng lên thư phòng tầng ba.
Mà tôi giả bộ từ nhà vệ sinh đi ra, dẫn phóng viên và mấy cô chị em trong giới đi tham quan thư phòng của tôi.
Ai không muốn xem học bá học tập như thế nào chứ!
Nhóm người chúng tôi cười đùa bước lên tầng ba.
Tiếng quát tháo giận dữ ngập trời của bố liền truyền đến.
"Súc sinh!"
"Cút ra ngoài cho tao!"
Tôi rất tự nhiên dẫn mọi người chạy về phía thư phòng của bố.
Quần áo vương vãi trên đất.
Chiếc quần lót lọt khe màu đỏ chói mắt, còn đính ngọc trai.
Ngẩng đầu liền thấy ông bố trần như nhộng đang đè lên Má Lý da thịt có chút chảy xệ đang làm vận động nước rút.
Cũng ngay lúc này, Tiểu Đào Đào cầm bình hoa hung hăng đập về phía đầu bố.
Ánh mắt khát máu tàn nhẫn.
"Mày dám bắt nạt mẹ tao, tao muốn đánh chết mày, đánh chết mày!"
Trong nháy mắt, tiếng bình hoa vỡ vụn vang lên.
Trên mặt bố cũng đầy máu tươi.
Không hổ là trẻ con siêu hùng, ra tay chính là nhanh độc chuẩn!
Sức lực còn đặc biệt lớn.
Mạnh mẽ kéo Má Lý từ dưới thân bố ra.
Má Lý trần trụi bị mười mấy người nhìn, mặt đỏ bừng lên, vội vàng nhặt quần áo dưới đất mặc vào.
Trên người có không ít dấu vết hoan lạc.
Ở trong mắt Tiểu Đào Đào, chính là bằng chứng bố ngược đãi Má Lý.
Nhặt lên mảnh vỡ bình hoa trên mặt đất, liền đâm về phía người bố.
"Chỉ có tao mới có thể đánh mẹ, mày không thể!"
"Mày đi chết đi!!!"
Bố vốn uống nhiều rượu, lại vận động kịch liệt, cơ thể yếu ớt vô cùng.
Bị Tiểu Đào Đào đâm cho mấy cái.
Đau đớn làm ông ta tỉnh táo hơn không ít, túm lấy quần áo Tiểu Đào Đào đập vào tường.
Khoảnh khắc đầu Tiểu Đào Đào đập vào đó.
Bố cũng phát ra tiếng hét thảm thiết.
Giây tiếp theo, liền thấy Tiểu Đào Đào há miệng nhổ một miếng thịt xuống đất.
Trên mu bàn tay bố lõm vào một miếng.