May mắn là con dao kia cuối cùng đâm vào vai Thẩm Thanh Dã.
Từ sau khi ra khỏi phòng cấp cứu tôi vẫn luôn nhìn chằm chằm anh.
Mắt cũng không chớp, sợ giây tiếp theo người sẽ biến mất không thấy.
Thẩm Thanh Dã bị tôi nhìn đến mức toàn thân đỏ bừng.
Cuối cùng nhịn không được quay mặt đi, thấp giọng gần như cầu xin: "... Đừng nhìn nữa."
Tôi không để ý.
Thẩm Thanh Dã muốn quay về, lại bị tôi cưỡng ép giữ lại phòng bệnh nghỉ ngơi.
Anh trầm mặc, "Thẩm Lương đâu?"
"Báo cảnh sát rồi, bị cảnh sát đưa đi rồi."
"Hời cho ông ta rồi."
"Ừ."
Tôi dỗ Thẩm Thanh Dã đi nghỉ ngơi, lại uy hiếp anh:
"Anh mà không ngủ, vậy tôi sẽ cứ nhìn anh chằm chằm, nhìn đến khi anh ngủ mới thôi!"
Người vốn mới hoãn lại được nháy mắt lại đỏ đến triệt để.
Anh bất đắc dĩ thở dài, cuối cùng thỏa hiệp.
Nhưng mắt vẫn mở.
Đồng tử đen nhánh phản chiếu ánh đèn trắng bệch trong phòng bệnh, giống như sợ nhắm mắt lại sẽ rơi vào ác mộng.
Tôi vươn tay, giống như không lâu trước đó.
Giống như kiếp trước.
Nhẹ nhàng che lên mắt anh.
"Nhắm mắt." Tôi ra lệnh.
Lông mi quẹt qua lòng bàn tay một mảng ngứa ngáy.
Thẩm Thanh Dã cuối cùng khép mắt lại.
Nhưng chưa được bao lâu, ngoài phòng bệnh truyền đến một trận ồn ào.
Người nằm trên giường bệnh lẳng lặng nghe một lúc.
Nhắm mắt hỏi tôi: "Có người nhảy lầu sao?"
"Trong bệnh viện luôn có thể gặp phải người nghĩ quẩn." Tôi khựng lại, rồi nói: "Chung quy là người không liên quan."
Thẩm Thanh Dã ừ một tiếng, cũng không tiếp tục hỏi nữa.
Hô hấp rất nhanh đã bình ổn lại.
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại.
Bên trên có một tin nhắn vệ sĩ vừa gửi tới:
[Thẩm Sâm kéo Thẩm Lương nhảy lầu.]
Hóa ra lão già kia tên là Thẩm Sâm.
Ấn giữ.
Xóa bỏ.
Quả thực là người không liên quan.