Chuyện của Lục Thu Thu, Thẩm Thanh Dã không để tôi tiếp tục nhúng tay.
Tôi chỉ biết anh đòi về được phần lớn tiền của mình.
Mà Lục Thu Thu thôi học rồi.
Sau này là Tạ Viễn Tàng nói với tôi, Lục Thu Thu không biết sao lại chọc phải một đám côn đồ.
Sau khi bị đánh gãy tay chân thì bị mẹ cô ta đưa về quê.
Cậu ta cảm khái: "Ác nhân tự có ác nhân trị a! Mối thù này của anh em tôi cuối cùng cũng báo rồi!"
Kể từ sau khi Thẩm Thanh Dã dẫn dắt Tạ Viễn Tàng ôn tập giúp cậu ta nâng cao 50 điểm.
Tạ Viễn Tàng đối với Thẩm Thanh Dã hoàn toàn thay đổi cách nhìn.
Từ đó kiên định cho rằng đây chính là người anh em tốt khác cha khác mẹ của cậu ta.
Lại cho rằng người anh em của cậu ta là một bé đáng thương thân thế bi thảm, tâm tư đơn thuần.
Ai cũng không được nói xấu người ta.
Tôi liếc Tạ Viễn Tàng một cái, không tiện nói chuyện này chín phần mười là người anh em tốt của cậu ta làm.
Thẩm Thanh Dã quay lại trường học.
Tiến độ ôn tập của anh một chút cũng không rớt lại.
Thậm chí bởi vì không cần phải đi làm thêm nữa, Thẩm Thanh Dã mấy lần đều cướp mất vị trí đứng nhất khối của Mạnh Ninh Hi.
Khiến Mạnh Ninh Hi có một khoảng thời gian đều không cho anh sắc mặt tốt.
Ngày tháng vẫn luôn thuận buồm xuôi gió cho đến khi có kết quả thi đại học.
Tạ Viễn Tàng cuối cùng cũng có thể thi vào trường đại học cùng một thành phố với Mạnh Ninh Hi.
Kích động đến mức cậu ta ôm Thẩm Thanh Dã khóc rất lâu.
Ba người ở cùng một thành phố.
Mà tôi theo sắp xếp của bố tôi đi nước ngoài.
Sau khi mẹ tôi rời đi, bố tôi vẫn luôn cảm thấy ông có lỗi với tôi, cho nên ông đối với tôi đặc biệt cưng chiều hơn một chút.
Sau khi biết được tôi suýt chút nữa vì Thẩm Thanh Dã mà bị thương.
Ông liền vẫn luôn có ý kiến rất lớn với Thẩm Thanh Dã.
Thậm chí từ sớm đã sắp xếp xong xuôi mọi thứ cho tôi.
Tôi không từ chối.
Bởi vì đó cũng là một trong những tiếc nuối kiếp trước của tôi.
Ngày rời đi, ngay cả Mạnh Ninh Hi đang ở thành phố A cũng chạy về tiễn tôi.
Tạ Viễn Tàng nước mắt lưng tròng nắm tay tôi còn muốn nói thêm vài câu, đã bị Mạnh Ninh Hi túm cổ áo kéo ra xa.
"Tớ tưởng rằng hôm nay người nói nhiều nhất sẽ là cậu."
Tôi cố ý giả vờ bất mãn, nhíu mày lại lắc đầu:
"Thẩm Thanh Dã, tôi rất thất vọng về anh đấy."
Thẩm Thanh Dã bị tôi chọc cười.
Khác với kiếp trước.
Anh của kiếp này dường như rất dễ dàng lộ ra nụ cười trước mặt tôi.
"Vậy để làm quà tạ lỗi, tôi nói cho cô một bí mật."
"Bí mật gì?" Tôi lập tức hứng thú.
"Hè năm lớp 11 hôm nào đó, tôi đột nhiên rất muốn đi gặp cô. Muốn đến mức độ nào? Chắc là chính là nhờ Mạnh Ninh Hi dẫn tôi vào khu biệt thự, đợi ở ngoài cổng lớn nhà cô tìm cơ hội gặp cô một lần. Nhưng lúc đó cô đang đi nghỉ dưỡng ở nước ngoài. Mạnh Ninh Hi hỏi tôi, vậy còn gặp không?"
Thẩm Thanh Dã dừng lại một chút, đuôi lông mày nhuốm vài phần bất lực: "Gặp thế nào? Tôi lúc đó vừa trả một ít nợ, tiền trên người cộng lại đều không đủ mua một tấm vé máy bay đi qua đó. Lúc đó tôi liền biết, tôi cách cô quá xa, xa đến mức có khả năng cả đời này dốc hết toàn lực cũng không đuổi kịp."
Đây đúng là một bí mật tôi không biết.
Thông báo lên máy bay vang lên.
"Tôi bây giờ sắp đi nước ngoài rồi, cũng không biết lúc nào sẽ về."
Hít sâu một hơi.
Tiếng tim đập dần nhanh hơn.
Tôi nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Dã, nghiêm túc hỏi anh: "Vậy sau này anh sẽ để dành đủ tiền một tấm vé máy bay không?"
Trong lúc chờ đợi, tiếng người ồn ào ở sân bay phảng phất đều trong khoảnh khắc này đi xa.
Mà lần này, tôi cuối cùng cũng đợi được câu trả lời của Thẩm Thanh Dã.
Anh nói:
"Không chỉ một tấm.
"Thịnh Oanh, tôi thích cô.
"—— Là loại thích, thích cô nhất."
Tình yêu nhìn trộm được từ trong nhật ký.
Cuối cùng vào giờ khắc này.
Thấy được ánh mặt trời.
—Chính văn hoàn—