Ngày bị đuổi ra khỏi nhà, tôi vừa mới lên lớp 12.
Ba tôi với bộ mặt gớm ghiếc, chỉ thẳng vào chóp mũi tôi mắng to:
"Con gái nhà người ta ở độ tuổi này đều đã đổi được sính lễ rồi, chỉ có mày, suốt ngày chỉ biết tiêu tiền của tao, đúng là cái đồ vô tích sự."
Mẹ tôi cũng nói với vẻ thấm thía hùa theo:
"Mày không lấy chồng, em trai mày sau này lấy đâu ra tiền để kết hôn nối dõi tông đường?"
Tôi ôm những xấp giấy khen, điên cuồng tranh cãi với họ nhưng không có kết quả, đành trốn khỏi cái nhà đó.
Tiếng của ba tôi vẫn đuổi theo phía sau gào thét:
"Tao muốn xem, không có người nhà chu cấp, mày làm sao mà thi đỗ đại học!"
Tôi cầm theo bảng điểm của mình, chuyển qua vài trường trung học phổ thông.
Điều nhận được đều là một câu trả lời giống nhau:
"Thành tích của em cũng được, nhưng ai biết lớp 12 em có sa sút hay không?"
"Chúng tôi chỉ có thể miễn học phí cho em."
Những thứ đó vẫn chưa đủ.
Ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, tôi đứng trước cổng trường trung học phổ thông quý tộc Thánh Nhân.
Ở đây toàn là con cái nhà giàu, phú nhị đại quy tụ.
Mỗi ngày ngoài việc đánh nhau, thì chính là khoe của.
Không có ai học hành.
Trong thế giới của bọn họ, thi đại học chỉ là đi ngang qua sân khấu, dù sao thì cũng sẽ ra nước ngoài du học.
Lúc tôi mặc bộ quần áo giặt đến sờn mép, nhút nhát đứng trong văn phòng.
Chủ nhiệm khối của trường nhìn tôi bằng nửa con mắt:
"Em xác định đến đây sao? Em không sợ trở thành đối tượng bị bạo lực học đường à?"
Tôi dùng sức lắc đầu:
"Chỉ cần trường miễn học phí cho em, lại cho em thêm một chút xíu học bổng..."
"Thật sự một chút xíu thôi... mỗi tháng ba trăm, không, một trăm tệ là được rồi. Em nhất định sẽ nỗ lực học tập, tranh thủ thi đại học mang lại vẻ vang cho nhà trường."
Chủ nhiệm khối gật đầu đồng ý.
Tôi cầm một vạn tệ tiền học bổng ứng trước, liên tục nói lời cảm ơn rồi lùi ra ngoài.
Khoảnh khắc đóng cửa, tôi nghe thấy bà ấy ghét bỏ trĩu môi:
"Còn một trăm tệ học bổng, xem thường ai vậy?"
Tôi thành công đứng trong phòng học.
Tiếng ồn ào của các thiếu gia tiểu thư tạm dừng, đồng loạt dùng ánh mắt tò mò đánh giá tôi.
"Cô ta mặc cái gì trên người thế? Sao lại còn có lỗ thủng? Phong cách chiến tranh Iraq mới nhất của LV sao?"
"Sao cậu không nói là của Chanel ra mắt đi?"
"Chất liệu thế này, cọ xát thành như vậy mà đều không bị rách bươm, chắc không phải là quần áo hàng hiệu đâu, chỉ có hàng vỉa hè mới có chất lượng tốt như vậy."
"Yo, cậu rõ thế, chẳng lẽ từng mặc rồi?"
"Cậu dám mắng tôi mặc hàng vỉa hè, tìm đánh à! Ngày mai tôi sẽ bảo ba tôi rút vốn làm ăn với nhà cậu..."
Hai tên phú nhị đại lao vào đánh nhau.
Tôi với vẻ mặt bình tĩnh lướt qua bọn họ đi về phía chỗ ngồi của mình.
Một chỗ được sắp xếp ở góc lớp, nơi gần thùng rác nhất.
Chặn đứng mọi lời đồn đại bên tai ở bên ngoài.
Lời khó nghe hơn nữa, tôi đều đã từng nghe từ miệng ba mẹ mình, huống hồ gì là lời chế giễu của đám phú nhị đại sống trong nhung lụa này?
Bây giờ tôi đã có trường để học, cũng đã có tư cách tiếp tục thi đại học.
Trong lớp không có ai bạo lực học đường với tôi.
Giờ ra chơi, thậm chí còn có một cô gái xinh đẹp chạy đến bên chỗ ngồi của tôi, mới mẻ đánh giá tôi.
Sau đó tò mò hỏi:
"Bạn học Tống Dao, vì sao cậu lại mặc rách rưới như vậy, là đồ may đo cao cấp mới ra năm nay không đẹp sao?"
"Cậu có khi nào nghĩ đến khả năng này không, là tôi không mua nổi đồ may đo cao cấp mới nhất đó?"
"Vì sao lại không mua nổi? Tiền tiêu vặt của cậu bị cắt hết rồi sao? Cậu vẫn có thể rút tiền từ quỹ tín thác mà."
Tôi khẽ thở dài một tiếng.
Quỹ tín thác là cái gì?
Sầm Nguyệt chống cằm nhìn tôi:
"Cậu đến đây bằng cách nào?"
"Đi bộ, sáng sớm tinh mơ đã phải dậy rồi."
"Vì sao không để tài xế đưa cậu đi?"
"Không có xe và tài xế."
"Thế vì sao không đi mô tô?"
"Cũng không có mô tô."
"Ồ, tôi hiểu rồi, cậu chỉ thích ngồi trực thăng, sau đó sáng nay máy bay bị hỏng, cho nên không bay được đúng không?"
Tôi lấy sách che đầu lại.
Bỏ đi, nói không rõ đâu.
Nhập học được hai tuần, tôi cực kỳ giống một kẻ vô hình, ngày ngày co rụt ở góc lớp, nỗ lực làm bài tập tiếp thu kiến thức.
Dần dần, các giáo viên cũng ngày càng tán thưởng tôi.
Bởi vì tôi là người duy nhất đi học mà có học hành.
Không chỉ nghiêm túc nghe giảng, mà thỉnh thoảng còn giơ tay trả lời câu hỏi của giáo viên, không để giáo viên phải lạnh nhạt xấu hổ.
Nhưng sự chú ý của tôi ngày càng không thể tập trung được nữa.
Bụng tôi rất đói.
Đói đến mức muốn gặm luôn cả cái bàn.
Học phí của tôi tuy được miễn toàn bộ, nhưng tôi vẫn phải tìm chỗ ở.
Chủ nhiệm khối nghiêm khắc từ chối việc tôi chuyển vào ở trong trường, đồng thời nói gia cảnh của tôi quá kém, nếu dọn vào ở, các thiếu gia tiểu thư trong trường sẽ không đồng ý.
Tôi đành phải thuê nhà ở bên ngoài.
Tiền thuê nhà đắt thật đấy.
Rát cả họng, chủ nhà mới miễn cưỡng đồng ý cho đóng trước nửa năm tiền nhà.
Một vạn tệ chớp mắt chỉ còn lại năm trăm tệ.
Ở mảnh đất tấc đất tấc vàng như Thượng Hải, cũng chỉ thuê được một gác xép ở vùng ngoại ô hẻo lánh.
Năm trăm tệ đóng tiền điện nước, không còn một đồng nào.
Thành tích hiện tại của tôi không vươn tới được Thanh Hoa Bắc Đại, nên không dám yêu cầu chủ nhiệm khối ứng thêm học bổng.
Điều kiện gia đình tồi tệ như vậy, thời gian học tập của tôi bị chèn ép đến mức chẳng còn lại bao nhiêu, dù có liều mạng đuổi theo, thì điểm thi lần cuối cùng của năm lớp 11 cũng chỉ loanh quanh ở ngưỡng của trường đại học thuộc top 985.
Tôi không lội ngược dòng trở thành nữ chính trong truyện sảng văn, vừa yêu đương, vừa tùy tiện làm vài bài tập là có thể thi được điểm tối đa vào Thanh Hoa Bắc Đại.
Trong dạ dày tôi đã hơn tám tiếng đồng hồ không có thức ăn rồi.
Bữa sáng hôm nay ăn, vẫn là một miếng bít tết chiên cùng với nửa cái bánh mì kẹp cá ngừ ăn dở do tôi bới ra từ thùng rác của trường học.
Ăn rất ngon, nhưng khẩu phần này quá ít.
Tôi mím môi, ngẩng đầu nhìn những người bạn học xung quanh sắp tan học.
Bọn họ lại đang bàn bạc xem sẽ đi đánh golf ở đâu, hay là ra biển mở tiệc.
Tôi hung hăng véo bản thân một cái, gom góp mười hai phần dũng khí, nhút nhát hỏi:
"Xin hỏi mọi người... Mọi người có ai cần người làm bài tập hộ không, một bản... một bản chỉ cần năm tệ thôi."