Trong sự run rẩy hoang mang của tôi, cô ta đã bấm một cuộc điện thoại.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói uy nghiêm của một người đàn ông trung niên:
"Kiều Kiều, sao thế?"
"Daddy, bài tập hôm qua thật sự là do con làm mà, ngón tay của người ta đến bây giờ vẫn còn đau đây này! Không tin thì lớp trưởng của lớp chúng con nói với ba đi, người ta nhưng là muốn dùng điểm trần để thi đỗ Thanh Hoa Bắc Đại đó."
Nói xong, cô ta đưa điện thoại đến trước mặt tôi.
Đồng thời trừng mắt cho tôi một cái thật hung dữ.
Tôi khô khốc nuốt một ngụm nước bọt.
"Chú à, cháu là Tống Dao, là... là lớp trưởng, bài tập của... bạn học Quý thật sự là do cậu ấy tự làm."
"Vậy sao? Con bé làm lúc nào?"
Não tôi bắt đầu hoạt động với tốc độ bay.
Hôm qua Quý Ôn Kiều ra biển chơi, trên biển chắc chắn không có người làm chứng.
"Chú à, hôm qua sau khi tan học, bạn học Quý nói muốn học hành tử tế, sau đó liền ở lại trường làm bài tập."
Quý Ôn Kiều lúc này mới hài lòng gật gật đầu:
"Nghe thấy chưa Daddy, bài tập thật sự là do con tự làm."
"Haha, không hổ là con gái của ba, bắt đầu đặt tâm trí vào việc học rồi, sau này tiền tiêu vặt mỗi tháng sẽ thưởng thêm một trăm vạn!"
Quý Ôn Kiều đắc ý cúp điện thoại.
"Coi như cậu thông minh, tôi chính là con gái một của tập đoàn họ Quý, ba tôi chỉ có một đứa con gái là tôi, trước nay không có đứa con riêng nào, nhà họ Quý chính là vật trong túi của tôi."
"Sau này, mỗi ngày cậu đều phải làm bài tập cho tôi, yên tâm, tôi sẽ không bạc đãi cậu."
"Cậu mà dám đắc tội tôi, thì cẩn thận ăn không hết gói mang đi!"
Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Hai bàn tay đang kẹp chặt lấy tôi buông ra, Quý Ôn Kiều giẫm đôi giày cao gót nhọn hoắt thong thả rời đi.
Đợi đến khi bóng người đã khuất, lúc này tôi mới dám nhặt chiếc cặp sách dưới đất lên, hồn xiêu phách lạc mà vội vã về nhà.
Trễ mất một lúc, sau khi đi xe buýt về đến nhà, trời đã bắt đầu tối sầm lại.
Tôi canh cánh trong lòng bài tập phải làm tối nay, bước chân đi rất nhanh.
Vừa bước vào khu nhà cũ nát, hai bóng dáng dưới lầu dường như đã đợi rất lâu rồi.
Giọng nói khiến người ta ớn lạnh của ba tôi vang lên:
"Chạy trốn một tháng, cuối cùng cũng để tao tìm được chỗ mày trốn rồi!"
Hai chân tôi như bị đổ chì, nặng nề đến mức gần như không bước nổi.
Những ngày tháng bị ông ấy đánh đập trong quá khứ, từng màn từng màn lóe lên trước mắt.
Ông ấy bước tới giật phăng cặp sách của tôi xuống, hung hăng tát một cái thật mạnh vào mặt tôi.
Tôi bị tát văng xa hơn hai mét.
Ba tôi hùng hổ chửi rủa:
"Mày cũng giỏi thật đấy, một mình chạy đến nơi cách xa một trăm cây số để lén lút đi học."
"Ông đây nuôi mày lớn ngần này, ăn của ông tiêu của ông, không mang về nhà một đồng nào thì thôi đi, thế mà còn dám bỏ trốn?"
"Tiền sính lễ tao đã nhận rồi, ba mươi tám vạn tám, chỉ chờ mày về đính hôn."
"Hôm nay cái nhà này, mày về cũng phải về, không về cũng phải về."
Đầu thu oi bức, tôi thậm chí còn có thể cảm nhận được những tia bọt mép của ba tôi phun vào mặt mình.
Lúc này, tôi mới chợt nhìn thấy có một chiếc xe bánh mì ở bên cạnh khu nhà.
Cũ nát không chịu nổi, cửa sổ xe bị che kín mít.
Ba tôi sốt ruột xua tay:
"Nhanh lên, lôi nó lên xe, còn phải đi đường nữa!"
Vài người lao từ trong xe bánh mì xuống.
Tôi nhìn kỹ.
Là mấy người họ hàng nhà tôi.
Rõ ràng trong nhà không phải nghèo đến mức không mở nổi nồi, nhưng ba tôi vô cùng bất mãn việc tôi đi học.
Đặc biệt là năm ngoái em trai thi cấp ba không đỗ, ba tôi đập nồi bán sắt đưa nó vào trường tư thục, càng củng cố thêm quyết tâm bắt tôi nghỉ học của ông ấy.
Ở đây tôi không có bất kỳ người bạn nào.
Người duy nhất quen biết, chính là các bạn học cùng lớp.
Nhìn thấy mọi người ngày càng tiến đến gần, tôi nhanh chóng lấy điện thoại ra.
Đây là chiếc điện thoại mẫu mới nhất mà chiều nay Quý Ôn Kiều vứt cho tôi, là đồ cô ta dùng thừa.
Nói là phần thưởng cho việc tôi biết thức thời.
Điện thoại mượt mà không bị giật lag.
Tôi nhanh tay bấm mở nhóm lớp, mọi người trong nhóm đang trò chuyện khí thế ngất trời.
"Du thuyền chán ngắt, lần nào cũng là mấy thứ này, vô vị thấu trời."
"Mau nhìn bộ sưu tập figure trọn bộ của tôi đi, cái này đã tiêu tốn của tôi ba trăm vạn đấy. Hình ảnh.jpg"
"Nghe nói tiền tiêu vặt của Quý đại tiểu thư lại tăng rồi, hay là ngày mai bao sân đi đánh golf đi?"
"Vẫn là đi cưỡi ngựa đi, chú ngựa nhỏ của tôi mấy ngày không gặp tôi, chắc chắn là nhớ tôi rồi."
Một mảnh đùa giỡn.
Tôi gửi một đoạn ghi âm thoại không hợp thời, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở và la hét:
"Tôi là Tống Dao, ba tôi muốn bắt tôi nghỉ học về nhà đính hôn, điện thoại có định vị, xin các cậu hãy đến cứu tôi với."