Bữa tiệc tối bắt đầu.
Tôi mới biết mình được người khác cứu về.
Bữa tiệc tối nay được tổ chức để cảm ơn ân nhân đã cứu tôi.
Đồ ăn ở biên cương đơn giản, nhưng trên bàn tiệc tối nay lại bày đầy những món ăn mà tôi chưa từng thấy.
Màu sắc rực rỡ, nhìn thôi đã thấy thèm.
Tôi từng ngụm từng ngụm nuốt nước miếng.
Anh trai thứ 2 thấy bộ dạng này của tôi, liền kéo tôi lại bên cạnh.
Anh ghé tai tôi nói khẽ rằng món nào cũng để phần cho em một ít, em gái à, hôm nay chúng ta giả làm thục nữ đi, đừng để ân nhân chê cười.
Tôi gật đầu.
Chê cười thì sợ cái gì? Nhưng vì đã để phần cho tôi, tôi có thể nể mặt mọi người mà giả làm thục nữ.
Trong suốt quá trình dùng bữa.
Tôi cảm nhận được có 2 ánh mắt không ngừng quét qua phía tôi.
Ngẩng đầu lên, đó là 2 cậu bé ngồi cạnh ân nhân cứu mạng, họ ngồi rất ngay ngắn, tuổi tác trông lớn hơn tôi một chút.
Nhìn trang phục thì không phải người vùng này.
Tôi đoán chắc họ chưa từng thấy cô gái nào như tôi.
Muốn ăn cái gì là lấy cái đó.
Chẳng thèm để ý đến ánh mắt dò xét của bọn họ.
Tôi cảm thấy bản thân mình rất tốt, có thể tự chăm sóc tốt cho chính mình.
Nhưng cha tôi lại không nghĩ như vậy.
Trong suốt buổi tiệc, cha tôi ngoài việc cảm ơn ân nhân, thì chính là bày tỏ sự lo lắng đối với tôi, nói rằng bản thân ông là một kẻ thô lỗ, đã khiến con gái mình cũng trở nên thô lỗ theo, lại nói phu nhân quá thương con, không nỡ ra tay dạy bảo, dẫn đến việc con gái càng ngày càng thô kệch.
Ông vô cùng lo lắng con gái sau này không có dáng vẻ của nữ nhi thì sẽ không ai thèm cưới.
Cha mẹ không dạy bảo, đến lúc con gái thành bà cô già thì cha mẹ như họ tội lỗi lớn lắm.
Nói đoạn, ông còn rơi nước mắt.
Mẹ tôi ở bên cạnh phụ họa, thỉnh thoảng lại lấy khăn tay lau khóe mắt.
Tôi thầm thở dài, chúng ta là dân thô lỗ chỉ đổ mồ hôi chứ không rơi lệ.
Khóc đến mức nước mũi chảy ròng ròng để làm gì chứ?
Lo lắng tôi không gả đi được sao? Chẳng lẽ cha đã quên rồi ư?
Lão Thẩm là thương nhân giàu có rất thân thiết với cha, từ lâu đã hứa với cha rằng đợi tôi lớn lên, ông ấy sẽ mang con trai đến cầu hôn, ông ấy chỉ có 1 đứa con, tài sản bạc triệu đều để lại cho mầm non duy nhất này.
Mầm non đó tuy cơ thể hơi yếu, võ nghệ cũng không giỏi, nhưng được cái là trông rất đẹp trai, tính tình lại tốt, lại còn có tiền.
Làm phu thê với anh ta, tôi bằng lòng.
Chẳng lẽ cha vẫn chưa từ chối lão Thẩm sao?
Lúc này, chắc là ông ấy đang phát ngốc một chút.
Tôi không thèm quan tâm nữa, thu hồi tâm trí, tập trung vào đồ ăn.
Vẻ mặt anh trai tôi cũng rất ngượng ngùng.
Anh ấy nhìn ra được, màn trình diễn của người cha thô lỗ là để gửi gắm con gái.
Cha tôi muốn gửi gắm tôi cho ân nhân dạy bảo.
Ân nhân chính là Thái phó đương triều, 2 cậu bé ông ấy mang theo, 1 người là con trai độc nhất Nghiêm Cẩn Du; 1 người là Thái tử đương triều Cố Thế Thừa, con trai duy nhất của Hoàng đế.
Ông ấy đã dạy bảo họ rất tốt ở kinh thành, nhưng Hoàng đế lại cảm thấy vẫn chưa đủ.
Hoàng đế là người giành lấy giang sơn trên lưng ngựa, yêu cầu con trai và các đại thần phò trợ con trai cũng phải hiểu về chiến trận.
Thái phó không còn cách nào khác, mang theo một đội thị vệ, mặc thường phục, dẫn theo 2 đứa trẻ đến tìm cha tôi.
Dọc đường, họ gặp tôi đang ngủ trên gò đất, liền đưa tôi về phủ tướng quân.
Không ngờ người cứu được lại chính là con gái út của tướng quân.
Nhân cái duyên này, cha tôi liền bám lấy.
Thái phó có việc cầu xin cha tôi, lại bị màn nước mắt nước mũi của cha tôi làm cho mủi lòng.
Ông ấy đã đồng ý.