Hoàng đế rốt cuộc vẫn không ban hôn cho Triệu Kỳ.
Ông ấy nói Triệu Kỳ cũng bằng tuổi Triều Dương, không cần vội.
Đợi cô ấy đến lễ cài trâm rồi tính tiếp cũng không muộn.
Triệu Kỳ không vui lắm, nhưng cũng không quá cố chấp.
Cô ấy tràn đầy tự tin.
Mỗi ngày nếu không phải là vây quanh Thái tử, thì chính là đuổi theo Nghiêm Cẩn Du.
Cô ấy cho rằng, chắc chắn sẽ có 1 người thuộc về cô ấy.
Triều Dương và Nghiêm Giai Oánh lén lút đau buồn.
Họ được dạy bảo quá tốt rồi.
Họ không dám giống như Triệu Kỳ mà công khai theo đuổi người đàn ông mình thích.
Tôi hỏi Thẩm tiểu tử, Hoàng đế sẽ ban hôn Triệu Kỳ cho ai?
Anh ấy nói Hoàng đế đang cân nhắc, bây giờ vẫn chưa thấy rõ ý định.
Anh ấy hỏi tôi tại sao lại quan tâm chuyện này?
Tôi nói với anh ấy rằng tôi và Nghiêm Giai Oánh, Triều Dương đã là bạn thân, Nghiêm Giai Oánh thầm thương Thái tử, Triều Dương có ý với Nghiêm Cẩn Du, tôi hy vọng họ có thể toại nguyện.
Anh ấy nhìn tôi dịu dàng và nói vậy Khanh Khanh muốn giúp họ một tay sao?
Tôi suy nghĩ một hồi lâu rồi lắc đầu.
Tôi nói anh là Thẩm công tử keo kiệt, tôi là cô gái làm con tin tầm thường của phủ tướng quân, hai chúng ta sức mọn, phàm việc gì cũng phải lượng sức mà làm, hai người họ bất luận là ai cũng không phải người bình thường, chúng ta không nên tham gia vào làm gì.
Đến lúc đó, không những không giúp được họ mà còn liên lụy đến chính chúng ta.
Thẩm tiểu tử gật đầu khen ngợi rằng Khanh Khanh đúng là làm anh ngạc nhiên.
Anh ấy nói, sự tình chính là như vậy, bất luận là Thái tử hay Nghiêm Cẩn Du, nếu họ không muốn cưới thì không ai có thể cưỡng ép được họ, dù là thánh thượng ban hôn, họ cũng có cách đối phó.
Chúng ta cứ đứng ngoài quan sát là được rồi.
Cần bỏ tiền thì bỏ tiền, cần lắng nghe thì lắng nghe.
Ừ. Người đàn ông của tôi lý trí như vậy, tôi đương nhiên phu xướng phụ tùy.