Trình Hạo lúng túng.
“Chuyện của vợ chồng tôi không liên quan.”
“Vậy chuyện của vợ chồng tôi, anh dựa vào đâu để xen vào?”
Tôi gạt tay anh ta khỏi cửa xe.
“Trình Hạo, từ hôm nay đừng gọi tôi là chị dâu nữa.”
“Anh không xứng.”
Tôi lái xe rời khỏi trạm nghỉ.
Trên đường về, mẹ gọi cho tôi.
Bà hỏi cuối tuần tôi có về ăn cơm không.
Tôi đáp:
“Con sẽ về.”
“Còn Minh Thâm?”
“Anh ấy bận.”
Tôi không nói chuyện ly h/ôn ngay.
Bố tôi từng rất tin tưởng Phó Minh Thâm.
Sau khi kết hôn, ông chuyển giao không ít dự án cho công ty của anh.
Nếu biết con rể phản bội, ông chắc chắn sẽ nổi giận.
Tôi muốn thu xếp mọi thứ trước khi nói ra.
Về đến nhà, tôi lập tức mở két sắt.
Bên trong có giấy chứng nhận sở hữu nhà, sổ tiết kiệm, hợp đồng đầu tư và hồ sơ cổ phần.
Căn nhà chúng tôi đang ở được mua sau khi kết hôn.
Nhưng toàn bộ tiền thanh toán là tài sản riêng mẹ tôi tặng trước lễ cưới.
Trong giấy tờ, tên chủ sở hữu là tôi.
Hai chiếc xe cũng do công ty của bố tôi đứng tên.
Thứ duy nhất thuộc tài sản chung là số cổ phần công ty Phó Minh Thâm mua trong tám năm qua.
Tôi chụp lại toàn bộ giấy tờ, gửi cho luật sư riêng của gia đình.
Người nhận là luật sư Lục Văn Châu.
Mười phút sau, anh gọi lại.
“Em muốn ly h/ôn?”
“Phải.”
“Có bằng chứng ng/oại t/ình không?”
“Tạm thời chỉ có ảnh và lời nói.”
“Chưa đủ.”
“Tôi biết.”
Tôi nhìn phòng khách.
Trên tường vẫn treo ảnh cưới của tôi và Phó Minh Thâm.
Trong ảnh, anh nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng.
Tám năm qua, tôi chưa từng nghi ngờ sự dịu dàng ấy là giả.
Nhưng bây giờ, tôi không còn quan tâm thật giả nữa.
“Anh giúp tôi kiểm tra tài sản của anh ấy.”
“Đặc biệt là ba năm gần đây.”
Lục Văn Châu đáp:
“Được.”
“Nhưng em phải chuẩn bị tinh thần. Nếu anh ta đã giấu người bên ngoài lâu như vậy, rất có thể tiền bạc cũng không sạch sẽ.”
“Càng không sạch sẽ càng tốt.”
Tôi bình tĩnh nói:
“Có bao nhiêu, tôi lấy lại bấy nhiêu.”
Buổi chiều, Phó Minh Thâm trở về.
Anh không mang hành lý vào nhà.
Vừa mở cửa, anh đã nhìn thấy chiếc vali của mình đặt ở lối vào.
Tất cả quần áo, đồ dùng cá nhân và giày dép của anh đều được xếp bên trong.
Anh đứng yên hồi lâu.
“Em muốn đuổi anh đi?”
Tôi ngồi trên sofa, trước mặt là một bản thỏa thuận ly h/ôn sơ bộ.
“Căn nhà đứng tên tôi.”
“Anh có thể về nhà bố mẹ.”
Phó Minh Thâm đóng cửa lại.
“Anh đã nói chuyện với Mạn Thanh.”
“Từ hôm nay, anh sẽ không gặp cô ấy nữa.”
Tôi không ngẩng đầu.
“Không liên quan đến tôi.”
Anh đi đến trước mặt tôi.
“Em cần anh làm thế nào mới chịu bỏ qua?”
“Không cần làm gì.”
“Ly h/ôn là được.”
Anh cầm bản thỏa thuận lên.
Sau khi nhìn thấy điều khoản phân chia tài sản, sắc mặt anh tối xuống.
“Em muốn lấy lại toàn bộ số tiền bố em từng đầu tư vào công ty?”
“Đó là khoản đầu tư hợp pháp.”
“Tôi chỉ yêu cầu kiểm toán.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Nếu công ty không có vấn đề, anh cần gì phải sợ?”
Bàn tay anh cầm giấy siết chặt.
“Nhược Ninh, em đang dùng gia đình để ép anh.”
“Anh quên rồi sao?”
Tôi cười nhạt.
“Công ty anh có ngày hôm nay, một nửa nhờ tiền của gia đình tôi.”
“Anh dùng tiền ấy mua quà cho tình cũ, đưa cô ta đi chơi, thuê nhà cho cô ta.”
“Bây giờ tôi muốn kiểm tra, lại biến thành ép anh?”
Phó Minh Thâm đột nhiên ngẩng đầu.
“Em biết chuyện căn nhà?”
Tôi vốn chỉ nói thử.
Phản ứng của anh lại trực tiếp xác nhận.
Tôi nhìn anh vài giây.
“Anh thật sự thuê nhà cho cô ta?”
Sắc mặt Phó Minh Thâm cứng lại.
Anh nhận ra mình lỡ lời.
Tôi bật cười.
“Rất tốt.”
“Xem ra luật sư của tôi sẽ có thêm việc để làm.”
Anh lập tức nắm lấy vai tôi.
“Nhược Ninh, nghe anh giải thích.”
“Tô Mạn Thanh không có nơi ở ổn định.”
“Anh chỉ đứng tên thuê giúp cô ấy.”
“Tôi không hỏi.”
“Nhưng em đang hiểu lầm.”
“Tôi nói tôi không hỏi!”
Tôi gạt tay anh ra.
Đây là lần đầu tiên trong tám năm, tôi lớn tiếng với anh.
Phó Minh Thâm sững người.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh thuê nhà cho cô ta.”
“Anh mua đồ trang sức cho cô ta.”
“Anh mỗi tháng lừa tôi hai đến ba lần để đi gặp cô ta.”
“Anh để cô ta uống chai nước của anh.”
“Anh nói đây chỉ là giúp đỡ.”
“Vậy tôi hỏi anh, có phải chỉ cần chưa lên giường thì mọi hành vi phản bội khác đều không được tính?”
“Trong mắt anh, tôi ngu ngốc đến mức nào?”
Phó Minh Thâm khàn giọng:
“Anh chưa từng nghĩ em ngu ngốc.”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Anh chỉ nghĩ tôi yêu anh quá nhiều.”
“Cho dù biết cũng sẽ không rời đi.”
Anh im lặng.
Sự im lặng kéo dài khiến tôi hiểu ra mình đã nói đúng.
Tám năm qua, tôi chăm sóc từng bữa ăn, chuẩn bị từng chuyến công tác, nhớ từng loại thu/ố/c anh cần.
Tôi đã trao cho anh quá nhiều sự tin tưởng.
Nhiều đến mức anh tưởng rằng dù mình làm gì, tôi cũng sẽ tha thứ.
Phó Minh Thâm ngồi xuống đối diện tôi.
“Anh thừa nhận anh đã xử lý sai.”
“Nhưng tám năm tình cảm của chúng ta không thể vì một sai lầm mà phủ nhận toàn bộ.”
“Một sai lầm?”
Tôi nhìn anh.
“Ba năm, hơn một trăm lần nói dối.”
“Trong miệng anh chỉ là một sai lầm?”
Anh cứng họng.
Tôi đẩy bản thỏa thuận về phía anh.
“Anh có ba ngày suy nghĩ.”
“Nếu không ký, chúng ta gặp nhau tại tòa.”
Phó Minh Thâm xé đôi bản thỏa thuận.