Tôi ngăn lại.
“Chưa cần.”
Bố nhìn tôi.
“Con còn muốn bảo vệ nó?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Con muốn lấy lại tất cả.”
“Gọi điện bây giờ chỉ khiến họ có thời gian xóa chứng cứ.”
Bố nhìn tôi vài giây.
Sau đó, cơn giận trên mặt dần được thay bằng sự lạnh lùng của một người từng lăn lộn thương trường nhiều năm.
“Con định làm thế nào?”
“Kiểm toán công ty.”
“Dừng toàn bộ dự án hợp tác.”
“Thu hồi khoản đầu tư đến hạn.”
“Đồng thời nộp đơn ly h/ôn.”
Bố gật đầu.
“Được.”
“Mọi chuyện bố sẽ phối hợp.”
Mẹ nắm tay tôi.
“Con đừng sợ.”
“Tài sản không cần cũng được.”
“Chỉ cần con bình an.”
Tôi nhìn bà, bỗng thấy sống mũi cay lên.
Suốt một ngày, tôi không khóc.
Nhưng lúc này, chỉ một câu của mẹ lại khiến mắt tôi đỏ hoe.
Tôi ôm lấy bà.
“Mẹ yên tâm.”
“Con sẽ không để mình chịu thiệt.”
Sáng hôm sau, đội kiểm toán tiến vào công ty Phó thị.
Phó Minh Thâm lập tức gọi cho tôi.
“Là em làm?”
“Phải.”
“Em có biết việc kiểm toán đột xuất sẽ ảnh hưởng đến bao nhiêu dự án không?”
“Ảnh hưởng đến công ty.”
“Hay ảnh hưởng đến việc anh biển thủ tiền?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi nghe thấy tiếng anh đóng cửa văn phòng.
“Nhược Ninh, khoản vay kia là đầu tư.”
“Dự án đứng tên Mạn Thanh chỉ vì cô ấy có tư cách mua.”
“Lợi nhuận cuối cùng vẫn thuộc về công ty.”
“Có hợp đồng ủy thác không?”
Anh không trả lời.
“Có nghị quyết hội đồng quản trị không?”
Anh tiếp tục im lặng.
“Có báo cáo tài chính không?”
Giọng tôi càng lúc càng lạnh.
“Không có gì cả.”
“Anh dùng con dấu trái phép, lấy công ty làm bảo đảm, chuyển tiền cho tình nhân.”
“Phó Minh Thâm, đây không còn là chuyện gia đình.”
“Anh đang phạm p/h/á/p.”
Anh hạ giọng:
“Em nhất định phải dồn anh vào đường cùng?”
“Anh tự đi vào đó.”
Tôi cúp máy.
Hai tiếng sau, bố Phó Minh Thâm đến nhà tôi.
Phó Thừa Sơn vừa bước vào đã đặt một hộp quà lớn lên bàn.
“Nhược Ninh, chuyện lần này là Minh Thâm có lỗi.”
“Bác đã mắng nó rồi.”
“Nhưng vợ chồng sống với nhau không thể tránh khỏi lúc hồ đồ.”
Mẹ tôi ngồi đối diện, sắc mặt lạnh lùng.
“Hồ đồ ba năm?”
Phó Thừa Sơn lúng túng.
“Thằng bé chỉ nhất thời mềm lòng với người cũ.”
“Mềm lòng đến mức cho bốn triệu?”
Bố tôi hỏi.
“Mềm lòng đến mức lấy công ty bảo lãnh mười hai triệu?”
Phó Thừa Sơn lập tức quay sang nhìn tôi.
“Nhược Ninh, khoản tiền đó không mất.”
“Chỉ cần dự án hoàn thành, lợi nhuận rất cao.”
Tôi hỏi:
“Bác biết chuyện này từ trước?”
Ông khựng lại.
Tôi lập tức hiểu.
Không chỉ Phó Minh Thâm.
Có lẽ cả Phó gia đều biết Tô Mạn Thanh tồn tại.
Phó Thừa Sơn thấy không giấu được nữa, đành thở dài.
“Bác biết Minh Thâm có qua lại với cô ta.”
“Nhưng bác đã dặn nó phải biết chừng mực.”
Tôi bật cười.
“Biết chừng mực?”
“Có vợ rồi vẫn có thể gặp tình cũ.”
“Chỉ cần không để tôi phát hiện là được?”
Phó Thừa Sơn cau mày.
“Nhược Ninh, con cũng đừng nói khó nghe như vậy.”
“Đàn ông làm ăn bên ngoài, khó tránh khỏi có vài mối quan hệ.”
“Quan trọng là nó chưa từng có ý định bỏ con.”
Mẹ tôi lập tức đứng dậy.
“Ông cút ra ngoài!”
Phó Thừa Sơn biến sắc.
“Bà thông gia, tôi đang nói chuyện với con dâu.”
“Con dâu?”
Mẹ tôi cười lạnh.
“Con gái tôi sắp ly h/ôn.”
“Nhà chúng tôi không có quan hệ gì với ông.”
Phó Thừa Sơn nhìn sang bố tôi.
“Lão Lâm, ông nói một câu đi.”
Bố tôi chậm rãi đặt tách trà xuống.
“Tôi chỉ có một câu.”
“Tiền phải trả.”
“Người phải chịu trách nhiệm.”
“Con gái tôi không thể bị bắt nạt vô ích.”
Phó Thừa Sơn cuối cùng cũng nổi giận.
“Các người đừng quên công ty Phó thị hiện tại có hàng nghìn nhân viên.”
“Nếu các người rút vốn, bao nhiêu người sẽ mất việc?”
Bố tôi nhìn ông.
“Lúc con trai ông dùng tiền công ty nuôi tình nhân, sao ông không nghĩ đến nhân viên?”
Phó Thừa Sơn cứng họng.
Ông quay sang tôi.
“Nhược Ninh, con và Minh Thâm có tám năm tình cảm.”
“Chẳng lẽ con thật sự không còn chút lưu luyến nào?”
Tôi đáp:
“Có.”
Ánh mắt ông sáng lên.
“Tám năm ấy dạy tôi một bài học.”
“Không được giao lòng tin cho người không xứng đáng.”
Tôi đẩy hộp quà trở lại.
“Bác mang về đi.”
“Lần sau chúng ta gặp nhau, sẽ có luật sư ở đó.”
Phó Thừa Sơn tức giận bỏ đi.
Buổi chiều, Phó Minh Thâm xuất hiện ở cổng nhà bố mẹ tôi.
Anh đứng ngoài trời gần ba tiếng.
Mẹ không cho anh vào.
Tối đến, trời bắt đầu mưa.
Anh gọi cho tôi.
“Nhược Ninh, anh muốn gặp em.”
“Không cần.”
“Anh sẽ đứng đây đến khi em ra.”
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn bóng người dưới ánh đèn đường.
Tám năm trước, anh cũng từng đứng dưới mưa như vậy.
Khi ấy, tôi cảm động đến mức khóc.
Bây giờ, tôi chỉ cảm thấy cảnh tượng này thật trớ trêu.
Tôi mở cửa đi ra.
Phó Minh Thâm lập tức tiến lên.
Anh không mang ô, tóc và áo sơ mi đều ướt sũng.
“Nhược Ninh.”
Tôi đứng dưới mái hiên.
“Có chuyện gì?”
Anh nhìn tôi thật lâu.
“Anh đã cắt đứt với Tô Mạn Thanh.”
“Đứa trẻ không phải của anh.”
Tôi hơi nhướng mày.
“Kết quả có nhanh như vậy?”
“Cô ấy thừa nhận.”
“Ba tháng trước, ngoài anh ra cô ấy còn có một người khác.”
Anh nói đến đây, giọng trở nên cay đắng.
“Cô ấy lừa anh.”
Tôi không nhịn được cười.
“Anh cảm thấy mình bị phản bội?”
Phó Minh Thâm im lặng.
Tôi hỏi:
“Cảm giác thế nào?”