“Tô Mạn Thanh không cần danh phận.”
“Chỉ cần cô ta ngoan ngoãn, sau này sinh con trai, tôi sẽ không để nó chịu thiệt.”
“Tài sản nhà họ Phó nhiều như vậy, nuôi thêm một người phụ nữ có đáng là bao?”
Giọng nói ấy thuộc về Phó Thừa Sơn.
Khi đoạn ghi âm được phát tại cuộc họp hội đồng quản trị, toàn bộ phòng họp im phăng phắc.
Những cổ đông từng đứng về phía Phó gia lần lượt thay đổi thái độ.
Phó Thừa Sơn bị bãi nhiệm.
Phó Minh Thâm bị yêu cầu bồi thường tổn thất.
Công ty bước vào tái cơ cấu.
Gia đình tôi thu hồi toàn bộ khoản vốn có quyền thu hồi, đồng thời mua lại cổ phần từ những cổ đông muốn rút lui.
Bố hỏi tôi:
“Con có muốn tiếp quản không?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Con không muốn giữ bất kỳ thứ gì liên quan đến nhà họ Phó.”
Nhưng tôi đề nghị giữ lại công việc cho những nhân viên không liên quan.
Công ty được sáp nhập vào một tập đoàn khác do gia đình tôi đầu tư.
Hàng nghìn nhân viên không mất việc.
Chỉ có những người thực sự sai phạm phải chịu trách nhiệm.
Một tháng sau, đơn ly h/ôn được đưa ra tòa.
Phó Minh Thâm vẫn không đồng ý.
Anh nộp bằng chứng chứng minh mình chưa từng muốn chấm dứt hôn nhân.
Luật sư của anh còn cho rằng những khoản tiền chuyển cho Tô Mạn Thanh là đầu tư cá nhân, không thể xem hoàn toàn là tài sản bị tẩu tán.
Lục Văn Châu trình bày toàn bộ lịch sử giao dịch, tin nhắn và hóa đơn.
Tin nhắn giữa Phó Minh Thâm và Tô Mạn Thanh kéo dài ba năm.
Trong đó có một đoạn cô ta hỏi:
“Anh ở bên chị ấy có hạnh phúc không?”
Phó Minh Thâm trả lời:
“Cô ấy là người vợ phù hợp.”
“Còn em là người anh từng yêu nhất.”
Một đoạn khác, Tô Mạn Thanh nói:
“Nếu năm đó không có cô ấy thì tốt.”
Anh trả lời:
“Đừng nhắc lại.”
“Anh nợ em.”
Có lần, cô ta hỏi khi nào anh ly h/ôn.
Anh trả lời:
“Anh không thể ly h/ôn.”
“Gia đình và công ty đều cần Nhược Ninh.”
Chỉ một câu ấy đã đủ.
Không phải anh không muốn phản bội sâu hơn.
Mà vì tôi còn giá trị.
Gia đình tôi có tiền.
Bố tôi có quan hệ.
Tôi có thể giúp anh ổn định công ty, chăm sóc bố mẹ, quản lý gia đình.
Tô Mạn Thanh đem lại cảm giác tiếc nuối và kích thích.
Còn tôi đem lại lợi ích.
Anh muốn cả hai.
Tại phiên hòa giải cuối cùng, Phó Minh Thâm nhìn tôi.
Anh gầy đi rất nhiều.
Áo sơ mi trước kia vừa vặn, bây giờ trở nên rộng.
“Nhược Ninh.”
“Chúng ta nói chuyện riêng được không?”
Tôi từ chối.
“Có luật sư ở đây.”
Anh nhìn tôi thật lâu.
“Anh đồng ý ly h/ôn.”
Tôi hơi bất ngờ.
Anh lấy một tập hồ sơ từ túi ra.
“Anh sẽ từ bỏ phần lớn tài sản chung.”
“Căn nhà, xe và khoản tiết kiệm đều thuộc về em.”
“Anh cũng đồng ý hoàn trả toàn bộ số tiền đã chuyển cho Tô Mạn Thanh.”
“Chỉ có một điều kiện.”
Tôi hỏi:
“Điều kiện gì?”
“Sau khi mọi chuyện kết thúc, em ăn với anh một bữa cơm.”
Lục Văn Châu lập tức cau mày.
Tôi lại gật đầu.
“Được.”
Phó Minh Thâm ký tên.
Nét bút cuối cùng hạ xuống, tám năm hôn nhân chính thức kết thúc.
Ngày nhận giấy chứng nhận ly h/ôn, trời rất đẹp.
Phó Minh Thâm đứng ngoài cổng chờ tôi.
Anh hỏi:
“Bây giờ có thể đi ăn chưa?”
Tôi nhìn đồng hồ.
“Đi thôi.”
Anh đưa tôi đến nhà hàng chúng tôi từng ăn trong lần hẹn hò đầu tiên.
Tám năm trôi qua, nhà hàng đã sửa sang lại.
Chiếc bàn bên cửa sổ vẫn còn đó.
Anh gọi tất cả món tôi từng thích.
Trong suốt bữa ăn, anh không nhắc đến Tô Mạn Thanh.
Anh chỉ kể về những chuyện trong quá khứ.
Lần đầu gặp tôi ở thư viện.
Lần đầu đưa tôi về nhà.
Lần đầu chúng tôi đi du lịch.
Ngày anh cầu hôn.
Ngày cưới.
Khi món cuối cùng được mang lên, mắt anh đã đỏ.
“Nhược Ninh.”
“Anh thật sự từng yêu em.”
Tôi đặt đũa xuống.
“Tôi tin.”
Anh ngẩng đầu.
Có lẽ anh không ngờ tôi sẽ trả lời như vậy.
Tôi nói:
“Anh từng yêu tôi.”
“Nhưng anh yêu bản thân mình hơn.”
“Anh muốn được tôi chăm sóc.”
“Muốn được gia đình tôi giúp đỡ.”
“Muốn giữ cảm giác tiếc nuối với tình cũ.”
“Anh không muốn từ bỏ bất kỳ thứ gì.”
“Cuối cùng anh mất tất cả.”
Phó Minh Thâm cúi đầu.
“Anh đã nhận ra.”
“Muộn rồi.”
“Tô Mạn Thanh đã bị khởi tố.”
“Bố anh cũng bị điều tra.”
“Công ty không còn thuộc nhà họ Phó.”
“Còn anh…”
Anh cười khổ.
“Anh cũng không còn gì.”
Tôi lắc đầu.
“Anh còn chính mình.”
“Chỉ cần anh thật sự chịu trách nhiệm, vẫn có thể bắt đầu lại.”
Anh nhìn tôi, giọng khàn khàn:
“Chúng ta thì sao?”
“Không thể bắt đầu lại sao?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dòng người trên phố qua lại không ngừng.
“Chai soda kia đã khiến tôi hiểu một chuyện.”
“Thứ bị người khác chạm vào chưa chắc đã bẩn.”
“Nhưng một khi lòng tin đã bị phá hỏng, dù có đặt lại đúng chỗ cũng không còn như cũ.”
Anh im lặng rất lâu.
Cuối cùng, anh lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là nhẫn cưới của anh.
“Từ ngày em nói ly h/ôn, anh vẫn đeo.”
“Tôi biết.”
“Em không muốn giữ sao?”
“Không.”
Tôi đứng dậy.
“Bữa cơm kết thúc rồi.”
Phó Minh Thâm bất ngờ hỏi:
“Em có từng hối hận vì cưới anh không?”
Tôi suy nghĩ vài giây.
“Không.”
“Tám năm ấy không hoàn toàn là giả.”
“Tôi cũng từng hạnh phúc.”
“Nhưng hạnh phúc đã kết thúc thì nên thừa nhận nó kết thúc.”
“Cố giữ lại chỉ khiến mọi thứ trở nên xấu xí.”
Tôi cầm túi xách, bước ra khỏi nhà hàng.