Sáng sớm hôm sau, tôi bị tiếng chuông điện thoại làm tỉnh giấc.
Lệ Phương ném một đoạn voice vào nhóm gia đình, giọng oang oang đến mức cách màn hình vẫn thấy nhức đầu.
“Mai sinh nhật mẹ, chị với anh trai em bàn nhau rồi, đặt một phòng bao ở Thúy Mãn Lâu, bình quân mỗi người 380 tệ, tổng cộng 10 người. Tế Tế, phần của vợ chồng em thì hai đứa tự lo nhé, đừng để đến lúc đó lại khó chia tiền.”
Bên dưới, anh trai tôi Khương Húc thả một sticker “OK”.
Tôi chưa kịp trả lời, Lệ Phương lại nhắn thêm một dòng text:
“Tế Tế, em bảo Hạ Lang một tiếng, phong bì tùy tâm là được rồi. Gia cảnh nhà chồng em như vậy, bọn chị hiểu mà.”
Tôi dán mắt vào dòng chữ “gia cảnh nhà chồng em như vậy”.
Ngứa cả răng.
Hạ Lang đã đi làm rồi — anh đi khá sớm, bảo hôm nay có buổi thuyết trình dự án.
Tôi ngồi trên giường, nhớ lại cuộc đối thoại đêm qua.
Căn nhà 4,2 triệu. Tập đoàn Thụy Lang. Con trai người sáng lập.
Lại nhìn tin nhắn của Lệ Phương trong group — “điều kiện như vậy”.
Khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi nảy ra một ý định:
Hay là ngày mai lật bài ngửa luôn cho rồi?
Nhưng tôi nhanh chóng dập tắt nó.
Không được.
Hạ Lang giấu tôi 3 năm, bảo là “không muốn tôi bị áp lực”. Nếu bản thân tôi bên này còn chưa tiêu hóa xong mà đã đem đi thả bom khắp nơi, thì không công bằng với anh.
Hơn nữa…
Tôi thừa nhận, tôi cũng có chút tư tâm.
Tôi muốn xem, Lệ Phương còn có thể hống hách được bao lâu nữa.
10 giờ sáng, tôi ra khỏi nhà, đi ngân hàng một chuyến.
Số dư trên sổ tiết kiệm giúp tôi xác nhận một việc — thẻ lương của Hạ Lang và lịch sử chuyển khoản của mẹ chồng đều còn đó.
Mỗi tháng lương ting ting 15.000 tệ, không sứt mẻ đồng nào.
Nhưng ở một tài khoản khác…
Có một khoản tiền.
Là khoản tiền vừa đến sáng nay.
500.000. (hơn 1,7 tỷ VNĐ)
Tôi suýt nữa thì tưởng mình đếm nhầm số không.
Lật xem lịch sử — mỗi năm vào tháng 1 và tháng 7 đều có một khoản chuyển vào, số tiền không cố định, nhưng lần ít nhất cũng là 20 vạn (hơn 700 triệu VNĐ).
Ghi chú là: “Hạ Chu Huệ” chuyển.
Chính là mẹ chồng.
Cứ nửa năm bà lại chuyển cho tôi một khoản, chuyển ròng rã suốt 3 năm.
Vậy mà tôi — chưa từng nhìn thấy chiếc thẻ này.