Tôi bỗng nhớ ra chuyện đó — “ngăn kéo thứ hai trong phòng làm việc của bố chồng con”.
“Hạ Lang.”
“Ơi?”
“Phòng làm việc của bố anh ở đâu?”
Anh chỉ tay về phía căn phòng cuối hành lang.
Tôi bước qua.
Cửa phòng làm việc đang mở.
Mẹ chồng đang đứng cạnh bàn, tay cầm một phong bì giấy xi măng.
Thấy tôi, bà hơi khựng lại.
Sau đó đưa chiếc phong bì qua.
“Cái này… vốn định đợi đến Tết mới đưa cho con.” Giọng bà rất trầm, “Nhưng Lang Lang bảo con đã biết vài chuyện rồi.”
Tôi nhận lấy, không vội bóc ra.
“Đây là gì vậy mẹ?”
“Con tự xem đi.”
Tôi mở phong bì.
Bên trong là một cuốn sổ đỏ.
Cùng với một tờ giấy — là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.
Địa chỉ trên sổ đỏ không phải là nhà chúng tôi đang ở, mà là một khu chung cư cao cấp ở phía Nam thành phố.
Chủ hộ: Khương Tế.
Diện tích: 220 mét vuông.
Tôi lật tờ giấy kia ra xem hợp đồng —
5% cổ phần của Tập đoàn Thụy Lang.
Bên nhận chuyển nhượng: Khương Tế.
Ngày ký là… từ năm ngoái.
“Mẹ… thế này là sao ạ?”
Mẹ chồng nhìn tôi, môi hơi mím lại.
“Lúc Lang Lang cưới con, mẹ đã bảo với bố nó rồi — cưới con gái nhà người ta, không được để người ta chịu thiệt thòi. Nhà cửa, cổ phần, đều là cho con. Lang Lang bảo con tính tình hiếu thắng, nhất định không chịu nhận, nên cứ dùng dằng mãi không đưa cho con.”
Bà dừng lại một chút.
“Nhưng đây là của con. Kể từ ngày con gả vào nhà này, nó đã là của con rồi.”
Tôi nắm chặt chiếc phong bì, tay run lẩy bẩy.
Không phải vì kích động.
Mà là một loại cảm xúc không thể diễn tả bằng lời.
Bà lão nhìn bề ngoài ít nói lầm lì này, từ ngày đầu tiên tôi bước chân vào nhà, đã lo liệu sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho tôi.
Nhà cửa. Tiền tiết kiệm. Cổ phần.
Bộ nồi. Đôi dép lê.
Từng món ăn tôi thích trên bàn cơm.
“Mẹ—”
“Đừng khóc.” Bà bỗng lên tiếng.
Tôi giơ tay sờ mặt — ướt đẫm.
Tôi còn chẳng nhận ra mình đã rơi nước mắt từ lúc nào.
“Con đâu có khóc.”
“Nước mắt tèm lem ra rồi còn bảo không khóc.” Tay bà khẽ nâng lên, như định xoa đầu tôi, nhưng cuối cùng chỉ vỗ nhẹ lên vai.
Rất nhẹ nhàng.
“Sau này đừng có khách sáo với mẹ nữa.”
Chỉ một câu vậy thôi.
Tôi ra sức gật đầu, cổ họng nghẹn cứng không thốt nên lời.
Lúc bước ra từ phòng làm việc, Hạ Lang đang khoanh tay dựa lưng vào tường ngoài hành lang, nhìn tôi.
“Sao rồi?”
Tôi đập thẳng chiếc phong bì vào ngực anh.
“Hạ Lang.”
“Ơi?”
“Anh nợ em một lời thú tội hoàn chỉnh.”
Anh chớp chớp mắt.
“Còn chuyện gì em chưa biết nữa — hôm nay nói rõ hết một lần đi.”
Anh im lặng 3 giây.
Sau đó thở dài.
“Thế… chắc em phải ngồi xuống nghe đấy.”