Chín giờ sáng.
Xe của sếp đỗ dưới lầu nhà tôi.
Thẩm Diệp ngồi ở ghế sau, chân dài bắt chéo, góc nghiêng thanh tú.
Tôi đang suy tính xem, bước chân nào lên xe trước thì tốt hơn.
Hắn nhàn nhạt nhấc mí mắt lên.
"Sao, lại muốn bán xe tôi à?"
"......"
Đâu có thể nào, tôi điên cuồng lắc đầu.
"Vậy cô còn không lên xe? Đợi tôi mời cô?"
Có thể là do tối qua ngủ không ngon, não tôi bị chập mạch.
Theo bản năng hỏi: "Sếp, lên kiểu gì?"
Trái trước hay phải trước.
Người đàn ông tức giận nói: "Nhảy lên đây."
Sau đó,
Tôi liền thật sự, rất nghe lời mà nhảy lên.
Kết quả không cẩn thận dùng lực của lúc thi nhảy xa môn thể dục.
Tôi phanh không kịp, hắn trốn không kịp.
Cơ thể không khống chế được nhào về phía trước.
Không kịp đề phòng.
"Bịch" một tiếng.
Bên tai là tiếng rên trầm thấp khàn khàn, lưng người đàn ông bị ép vào cửa xe, trán tôi đập vào cằm hắn, hai tay theo bản năng tìm điểm tựa.
Dưới xúc cảm rắn chắc của lòng bàn tay là tiếng tim đập rõ ràng.
Khoảng cách kề rất gần, hơi thở nóng ẩm phả lên đỉnh đầu, eo bị bàn tay to rộng bao bọc.
Đáy mắt người đàn ông trầm tĩnh đen láy.
Tôi ngẩng đầu, ánh mắt không khống chế được rơi vào đôi môi mỏng đỏ hồng trước mắt, yết hầu chuyển động lên xuống.
Bầu không khí trở nên rất kỳ quái.
Cho đến khi ghế lái truyền đến tiếng hít khí khe khẽ, phá vỡ không khí ngưng trệ.
Tôi "vút" một cái bật dậy khỏi người sếp.
Hai tay chắp lại đặt trước trán.
Giọng điệu thành khẩn:
"Xin lỗi nha, xin lỗi nha, tôi không cố ý."
Thẩm Diệp chậm một nhịp mới đứng dậy, cử động vai, không nói gì.
Vành tai phiếm chút đỏ mỏng manh khó phát hiện.
Qua một lúc.
"Ừ, cô là cố tình."
Tiểu Triệu phía trước hóng hớt quay đầu lại, trong mắt lấp lánh ánh sáng phấn khích.
Tuy nhiên chuyện Trình Tư Tư bị mắng, tôi vẫn còn ký ức mới mẻ.
Tôi nhanh chóng giơ ngón tay lên, chứng minh sự trong sạch:
"Tôi thề tôi tuyệt đối không có một chút xíu suy nghĩ không an phận nào, nếu không cả đời này tôi không phát được..."
"Cô câm miệng, ồn chết đi được."
Thề còn chưa xong, đã bị cắt ngang.
Thẩm Diệp hít sâu một hơi, giơ tay ấn ấn mi tâm đang giật giật.
Tôi lẳng lặng bổ sung:
"Tài."
Sắc mặt hắn nháy mắt lạnh xuống.
Nhìn về phía trước.
"Lái xe kiểu gì đấy? Rung lắc làm tôi chóng mặt."
Tiểu Triệu muốn nói lại thôi.
.....Không phải chứ, rõ ràng xe còn chưa khởi động mà.
Hắn: "Đều câm miệng."
Tin tốt, chuyện tối qua qua rồi.
Tin xấu, sếp lại bắt đầu nắng mưa thất thường rồi.
Tôi thành thật ngậm miệng.
Trong xe yên tĩnh đến dọa người.
Hậu tri hậu giác.
Vừa rồi lúc thề hình như tôi giơ bốn ngón tay?