“Tôi xem ai dám!”
Anh trai tôi dẫn theo hơn trăm người mặc đồng phục chỉnh tề, khí thế áp đảo bước vào.
“Cậu ơi... cậu ơi... hu hu... cậu ơi...”
Con gái tôi lao khỏi vòng tay quản gia, chạy về phía anh trai tôi.
Gương mặt nghiêm nghị của anh tôi lập tức dịu xuống khi nhìn thấy cháu gái, anh nhẹ nhàng ôm con bé vào lòng.
Du Ân vừa khóc vừa kể:
“Ba và dì Thẩm bắt nạt mẹ, con nghe mẹ nói ba muốn nhốt con trong phòng cho ong vò vẽ đốt chết.”
“Hu hu... cậu ơi, ba không thương con nữa rồi... ba có hai chị gái mới rồi, ba không còn thương con nữa...”
Mũi tôi cay xè, nước mắt tuôn rơi.
Lúc bị phản bội, bị sỉ nhục, bị tổn thương, tôi đều không khóc.
Nhưng khi nghe con gái nói ba nó không còn thương nó nữa, tôi cảm thấy vô cùng đau đớn, chỉ thấy có lỗi với con bé vì đã chọn cho nó một người cha tệ hại như vậy.
Lục Thừa Từ phủ nhận:
“Du Ân, ba yêu con, sao ba có thể không thương con được chứ?”
Du Ân lắc đầu liên tục, nước mắt nước mũi tèm lem:
“Hồi trước ba thương Du Ân, cũng thương mẹ. Nhưng từ khi dì Thẩm dẫn hai chị gái về, ba không thương tụi con nữa.”
Anh tôi đau lòng lau nước mắt cho cháu:
“Du Ân ngoan, đừng khóc nữa, sau này cậu sẽ thương con, cậu là người thương Du Ân nhất.”
Anh dỗ dành vài câu rồi ra hiệu cho người đưa Du Ân rời đi trước.
Lục Thừa Từ tức giận lao đến định giành con lại:
“Con gái tôi, dựa vào đâu mà anh dám mang đi?!”
Anh trai tôi lập tức lao tới đấm anh ta một cú mạnh:
“Dựa vào cái gì à? Dựa vào việc Du Ân là con gái mà em gái tôi suýt chết mới sinh ra được!”
“Lục Thừa Từ, anh không xứng làm cha! Sau này đừng hòng gặp lại Du Ân!”
“Vì một người đàn bà ngoài luồng, anh dám hại nhà họ Tang! Hôm nay tôi đứng ở đây, anh dám động vào ai thử xem!”
Lục Thừa Từ bị đấm lệch mặt, loạng choạng vài bước suýt ngã, khi đứng thẳng dậy thì máu mũi đã trào ra.
Anh ta nhìn đám lính đánh thuê phía sau lưng anh tôi, ánh mắt tức giận dần dần lộ ra vẻ kiêng dè.
Anh ta hiểu rõ, người có thể điều động hơn trăm lính đánh thuê, là người có thân phận và năng lực thế nào.
“Đồ con bất hiếu! Vì một con đàn bà rác rưởi mà dám ức hiếp con dâu tốt của ta! Mày bị ngu à?!”
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã của bố mẹ chồng tôi.
Cuối cùng hai người cũng đến!
Mẹ chồng lao đến, tức đến nỗi ngực phập phồng, giơ tay tát cho Lục Thừa Từ một cái:
“Đồ khốn! Tang Ninh tốt như vậy mà mày nỡ đối xử với nó thế à?!”
Ba chồng tức giận tung một cú đá vào người anh ta:
“Tao thấy mày quên rồi, nhà họ Lục có được ngày hôm nay là nhờ ai!”
Thẩm Vi Vi làm ra vẻ đáng thương, níu lấy tay Lục Thừa Từ định biện hộ:
“Bác trai, bác gái, hai người hiểu lầm rồi, chuyện này không phải lỗi của Thừa Từ, là Tang Ninh hại Dư Nhi thành người thực vật...”
Mẹ chồng nhìn cô ta như rác rưởi, vung tay tát thẳng một cái:
“Con tiện nhân! Ở đây không đến lượt mày nói!”
“Bảy năm trước tao đã không chấp nhận mày! Bảy năm sau dù mày có dắt con quay về, tao cũng không chấp nhận!”
“Nhà họ Lục chỉ có một con dâu là Tang Ninh!”
Nói xong, ba chồng nhìn anh tôi đầy áy náy, cúi đầu nói:
“Xin lỗi cậu Tang, chuyện lần này là lỗi của chúng tôi. Tôi đại diện nhà họ Lục chân thành xin lỗi gia đình cậu, chuyện như thế này sẽ không xảy ra lần thứ hai.”