Chuyện ly hôn tiến triển theo đúng kế hoạch. Ba ngày sau, tôi chuẩn bị thu dọn hành lý thì đột nhiên nhận được điện thoại của Cát Tỉ.
“Quán bar ngoài trời ở Bắc Hải, gấp lắm, mau đến ngay.”
Gió ở Bắc Hải rất lớn, tôi đang ở cữ, không thích hợp để đi. Vừa định từ chối, Cát Tỉ lại gọi liên tục.
Đến khi tôi mặc kín mít đến quán bar ven biển, Tân Oánh Nhi và Cát Tỉ đang ngồi sát bên nhau. Những người bạn của anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, rồi chậc một tiếng:
“Chị dâu không lừa chúng ta mà, người tình bé nhỏ của Cát ca thật sự là một con lợn béo!”
Tân Oánh Nhi nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt rơi trên người tôi:
“Xin lỗi nhé, lúc nãy em chơi trò nói thật hay mạo hiểm thua, họ bắt em phải chọn một trong hai, một là đi hôn ca sĩ chính của ban nhạc trong quán bar, hai là gọi người tình bé nhỏ mà Cát Tỉ bao ra.”
“Cát Tỉ không cho em hôn đàn ông khác, anh ấy bảo gọi chị ra, bây giờ chị có thể đi được rồi đấy.”
Tân Oánh Nhi có vẻ đang xin lỗi, nhưng nếu nghe kỹ, giọng điệu lại ẩn chứa một chút đắc ý.
Tôi nhíu mày nhìn Cát Tỉ. Anh ta chột dạ cúi đầu, im lặng không nói một lời. Hóa ra, trong mắt những người này, tôi là người tình bé nhỏ không thể lộ mặt.
Tôi tức giận đến bật cười, vừa định nói, Tân Oánh Nhi ngạo mạn ngẩng đầu, khoe khoang sợi dây chuyền vàng nặng trịch. Tôi đi vài bước đến trước mặt, đưa tay tóm lấy sợi dây chuyền, dùng sức giật đứt.
“Con lợn béo kia! Mày làm gì vậy!”
Tân Oánh Nhi tức giận đoạt lại sợi dây chuyền. Tôi cất sợi dây chuyền vào túi xách, mặt lạnh tanh:
“Đây là Cát Tỉ mua bằng tài sản chung của vợ chồng tôi, tôi muốn lấy thì lấy.”
Tôi đã hỏi ý kiến luật sư, luật sư nói tôi có thể đòi lại bộ trang sức triệu đô.
Khuôn mặt xinh đẹp của Tân Oánh Nhi đột nhiên lạnh băng, âm hiểm nói:
“Giữa thanh thiên bạch nhật cướp đồ riêng của tôi, tôi có thể khiến cô đi tù.”
“Có cần tôi giúp cô gọi cảnh sát không?”
Tôi không hề sợ hãi.
Cát Tỉ nhận ra tôi muốn làm thật, lập tức giật lấy điện thoại của tôi, nhíu mày:
“Được rồi, em đừng gây chuyện nữa, về trước đi.”
Tôi nhìn vẻ lo lắng trên mặt anh ta, trái tim từ từ chìm xuống đáy vực.
Những người bạn của Cát Tỉ phát hiện ra có điều không đúng, bắt đầu xì xào bàn tán ai mới là kẻ thứ ba. Tân Oánh Nhi rơm rớm nước mắt, đáng thương nhìn Cát Tỉ:
“Anh đã nói rồi mà, người không được yêu mới là kẻ thứ ba, anh mau nói với mọi người đi, con đàn bà Hứa Nghiên này mới là kẻ thứ ba!”
Cát Tỉ đau lòng lau nước mắt cho Tân Oánh Nhi, quay đầu lại lạnh lùng quát mắng tôi:
“Đủ rồi! Hứa Nghiên, mỗi lần em xuất hiện đều làm mọi thứ rối tung lên!”
Anh ta kéo tay Tân Oánh Nhi, nhìn những người xung quanh:
“Mọi người đừng đoán nữa, Tân Oánh Nhi mới là vợ của tôi, tôi rất yêu cô ấy.”
Trong đám đông vang lên một tràng hò reo. “Cát ca, anh hôn chị dâu đi.”
Cát Tỉ không chút do dự, nâng mặt Tân Oánh Nhi lên, hôn một cách cưng chiều. Vẻ mặt của Tân Oánh Nhi lộ ra một chút ngại ngùng, cô ta quay người lại cười khiêu khích với tôi.
“Thấy chưa, có cái giấy hôn thú thì đã sao? Người của Cát Tỉ, ví tiền của Cát Tỉ, tình yêu của Cát Tỉ, tôi sẽ cướp từng cái một từ tay cô.”
Tôi không nhịn được, tát một cái thật mạnh vào mặt Tân Oánh Nhi. Cô ta ôm mặt, tủi thân nhìn Cát Tỉ:
“Chồng ơi, cô ta đánh em.”
Sắc mặt Cát Tỉ âm u, anh ta giơ chân đá mạnh vào bụng tôi! Vết thương phẫu thuật mổ đẻ lập tức rách ra, tôi ngã mạnh xuống đất. Cát Tỉ cúi người bóp lấy cằm tôi, giọng nói lạnh lẽo:
“Đứng lên xin lỗi Oánh Nhi đi!”
Hai mắt tôi đỏ ngầu, cắn chặt môi dưới:
“Cô ta không xứng.”
Cát Tỉ lại đá một cước vào bụng tôi. Anh ta vừa đá vừa chửi:
“Không biết điều phải không? Đã bảo em về mà không về còn dám ở đây gây sự, hôm nay không dạy dỗ em một trận là không được!”
Từng cú đá xuống, vết mổ ngang bụng tôi rách hoàn toàn, máu từ từ thấm đỏ quần áo. Tôi đau đớn co người lại, mặt tái nhợt, toàn thân co giật.
Tôi dùng chút sức lực cuối cùng ngẩng đầu lên:
“Cát Tỉ, chúng ta ly hôn!”