Trong phiên tòa ngày hôm đó, Châu Duật Minh siết chặt bản án, chậm rãi lảo đảo 1 bước, rồi từ từ ngồi bệt xuống ghế!
Tôi khoác tay Ninh Tiểu Khê bước ra khỏi tòa án, ánh nắng bên ngoài thật đẹp!
Cô bé bán hoa đưa tới 1 bó hoa tươi!
Trên bó hoa có cắm 1 tấm thiệp!
"Tiền đồ xán lạn."
Tôi và Ninh Tiểu Khê nhìn nhau mỉm cười!
Tấm thiệp không hề ghi tên!
Nhưng, chúng tôi đều biết, cô ấy là ai!
—Hoàn—