Vụ án mà Châu Duật Minh giao cho tôi rất đơn giản, 1 nhân viên trong công ty anh ta tên là Cao Viễn Chinh ngoại tình bị vợ phát hiện, người vợ là Từ Lâm trong lúc tức giận đã chạy đến công ty làm ầm ĩ 1 trận với Cao Viễn Chinh, đồng thời còn công khai chuyện Cao Viễn Chinh ngoại tình lên mạng xã hội!
Cao Viễn Chinh bị mất mặt trước mặt đông đảo bạn bè và người thân, liền quyết định khởi kiện Từ Lâm xâm phạm quyền danh dự của anh ta, yêu cầu Từ Lâm phải trịnh trọng xin lỗi và bồi thường tổn thất tinh thần!
Mà việc tôi phải làm, chính là biện hộ cho tên Cao Viễn Chinh này, chỉ cần anh ta thắng kiện, Từ Lâm xin lỗi và bồi thường, tôi sẽ lấy được hợp đồng của Đinh tổng!
Bữa tiệc ngày hôm đó tôi rời đi từ sớm, về đến nhà liền ôm bồn cầu nôn mửa đến tối tăm mặt mũi!
Những điểm đặc biệt của Châu Duật Minh từng khiến tôi say đắm, giờ đây đều biến thành những lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng về phía tôi!
Vài phút sau, tiếng khóa mật mã vang lên, tiếng bước chân của Châu Duật Minh dừng lại ở cửa phòng vệ sinh!
Anh ta không nói gì, đặt áo khoác sang 1 bên, thành thạo xắn tay áo sơ mi lên, vắt khô khăn mặt cho tôi!
"Không uống được rượu mạnh thì cố chấp làm gì?"
Anh ta cầm khăn cẩn thận lau mặt cho tôi, 1 tay còn lại thuần thục vòng qua eo ôm tôi vào lòng!
Cứ như thể người vừa ép bức tôi lúc nãy không phải là anh ta!
"Oẹ."
Tôi mạnh bạo vùng ra, một lần nữa nhào về phía bồn cầu!
"Cút."
Châu Duật Minh chống tay ngang hông, tựa lưng vào bức tường phía sau!
"Em ra nông nỗi này, em bảo anh cút đi đâu?"
Anh ta hơi tỏ vẻ suy sụp cúi gằm mặt xuống!
"Tri Vi, em tưởng chỉ có 1 mình em khó chịu thôi sao? Cục diện ngày hôm nay anh cũng đau lòng lắm, người mà anh đặt trong tim để yêu thương suốt 10 năm, thà đi luồn cúi hạ mình với người khác cũng không chịu cúi đầu trước anh!"
"Anh chỉ muốn kích thích em, anh chỉ muốn ân ái trước mặt em, em biết rõ mà, chỉ cần em chịu tuyên bố chủ quyền, người ngồi bên cạnh anh nhất định sẽ là em."
Anh ta tự giễu cười 1 tiếng!
"Anh biết em kiêu ngạo quen rồi, nhất thời không chịu cúi đầu, nhưng không sao, ai bảo anh là kẻ hèn mọn làm chi, anh không nỡ nhìn em chịu dù chỉ 1 chút xót xa, sợ em về khóc 1 mình, thế nên mới ném lại cả bàn người ta để chạy theo em về đây."
Anh ta lại tiến lên đỡ tôi, ánh mắt dịu dàng, nhưng lực đạo trên tay lại mang theo sự mạnh mẽ không thể chối từ!
Tôi bị kìm kẹp kéo đứng dậy, đối diện với chiếc gương bên bồn rửa mặt!
Hình ảnh lúc mới trang trí phòng tân hôn lại không đúng lúc ùa về trong tâm trí!
Cũng là mặt gương này, Châu Duật Minh ôm tôi từ phía sau, niềm hạnh phúc trong mắt trào dâng, khóe miệng có đè thế nào cũng không giấu được!
Mới chỉ 3 năm trôi qua, người trong gương đã biến thành 1 con ác quỷ đầy oán hận!
Mượn tác dụng của hơi men, nước mắt tôi tuôn rơi đứt đoạn!
Đến chính tôi cũng không phân biệt được nét mặt mỏng manh yếu đuối trong gương kia có bao nhiêu phần là chân thực!
"Châu Duật Minh, tôi đã làm sai điều gì, yêu anh 10 năm mà không xứng có được 1 cái kết êm đẹp hay sao?"
Châu Duật Minh đứng phía sau, 1 tay ôm eo tôi, 1 tay lau nước mắt cho tôi!
Hốc mắt anh ta cũng đỏ hoe!
"Tại sao phải chia tay êm đẹp? Tri Vi, chúng ta sẽ mãi mãi không bao giờ rời xa nhau."
Anh ta bắt đầu siết chặt lấy tôi!
"Em sẽ hiểu cho anh mà, Tri Vi, hãy hiểu cho sự thân bất do kỷ của anh, hiểu rằng việc giữ mình trong sạch ở cái vòng tròn này là 1 điều dị biệt!"
Ánh mắt anh ta trong gương mang theo sự cố chấp!
"Anh biết em khó mà chấp nhận được, nhưng anh cũng chẳng dễ chịu hơn em 1 phần nào, nếu không yêu em thì anh đã sớm chia tay êm đẹp với em rồi, nhưng vấn đề là Châu Duật Minh anh hèn mọn, cả đời này anh không thể sống thiếu em."
Nét mặt anh ta vẫn lạnh lùng, nhưng 1 giọt nước mắt lại rất đúng lúc lăn dài!
"Yến Tri Vi, em không nhớ lời thề của mình nữa sao? Em nói tình yêu sẽ vượt qua mọi khó khăn cơ mà. Còn em thì sao, chưa từng đặt mình vào hoàn cảnh của anh để suy nghĩ, chỉ muốn vứt bỏ anh ngay lập tức!"
Giọt nước mắt của anh ta rơi xuống hõm cổ tôi cùng lúc với tiếng nói kết thúc!
Thế là cục diện từ 1 mình tôi khóc lóc tố khổ, bề ngoài lại biến thành 2 người cùng nhau bày tỏ nỗi niềm!
Giữa hàng chân mày của anh ta mang theo sự thống khổ cùng giãy giụa, hung hăng cắn xé bên cổ tôi!
1 bàn tay đã luồn vào trong áo tôi từ lúc nào, dùng sức lực như để trừng phạt!
Lại là 1 phân cảnh được lên kế hoạch vô cùng tỉ mỉ!
Nhân lúc tôi uống say, cảm xúc mỏng manh mất khống chế để cùng tôi khóc lóc 1 trận, sau đó sẽ thừa cơ xông vào, nửa dỗ dành nửa cưỡng ép tôi thẳng thắn ôm ấp!
Nếu anh ta thành công, tôi sẽ không còn 1 chút nhuệ khí phản kháng giãy giụa nào nữa!
Ảo tưởng cuối cùng trong lòng tôi về đoạn tình cảm này cũng hoàn toàn tan vỡ!
Im lặng 1 giây, tôi bắt đầu dùng sức giãy giụa kêu cứu!
Động tác của Châu Duật Minh khựng lại, nhưng vẫn cố đồ kéo tôi chìm vào hoan ái!
Cho đến khi tôi dùng bình xịt hơi cay xịt thẳng vào mặt anh ta!