Vào ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, Hứa Gia Niên nói anh ấy muốn cho tôi một hôn lễ long trọng.
Anh ấy nói anh ấy đặc biệt hối hận vì lúc kết hôn năm đó đã không cho tôi một hôn lễ, anh ấy nói tôi nhất định sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất.
Nhưng vào ngày cưới, anh ấy nhận được một tin nhắn, rồi vội vã chạy đi.
Tôi mặc bộ váy cưới nặng nề đuổi theo, anh ấy an ủi tôi: “Tri Ý, công ty bây giờ có việc rất quan trọng, anh phải đi trước.”
Anh ấy nói dối vụng về như vậy, nhưng tôi lại không có ý định vạch trần anh ấy.
Bởi vì tôi bị ung thư, không còn sống được bao lâu nữa.
Hứa Gia Niên không biết, tôi đã nhận được tin nhắn trước anh ấy một bước.
Lúc đó tôi đang ngồi trước gương trang điểm, tiếng thông báo Wechat vang lên, tôi mở điện thoại ra thì thấy câu đó: “Triệu Tri Ý, sau này tôi sẽ không làm phiền cuộc sống của cô nữa, cô hài lòng chưa?”
Tim đập thình thịch, tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì thấy Hứa Gia Niên ở bên cạnh cúi đầu nhìn điện thoại một cái, sau đó vẻ mặt hoảng hốt lao ra ngoài.
Anh ấy trước giờ luôn bình tĩnh tự chủ, đây là lần đầu tiên tôi thấy dáng vẻ này của anh ấy.
Lúc tôi đứng dậy đuổi theo, thậm chí suýt nữa bị vạt váy làm ngã, nhưng vẫn đụng trúng khung cửa, đầu gối đau rát.
Anh ấy không thèm nhìn tôi, đóng cửa xe, chỉ để lại câu nói đó.
Vì hôn lễ này, tôi đã mặc chiếc váy cưới đuôi cá cúp ngực trong tiết trời se lạnh của mùa thu, tôi cũng hy vọng cuộc đời mình có thể xinh đẹp lộng lẫy một lần, chỉ một lần là đủ.
Mà anh ấy bỏ lại một mình tôi tại chỗ, cùng với những bạn bè và người thân đã được mời đến.
Có một khoảnh khắc, tôi muốn lập tức trốn khỏi đây, tôi thật sự quá mệt mỏi rồi, tôi không muốn đi giải quyết mớ hỗn độn mà anh ấy để lại cho tôi.
Người nói muốn cho tôi bất ngờ là anh ấy, người khiến tôi tràn đầy mong đợi là anh ấy, mà người bỏ tôi lại đây cũng là anh ấy.
Nhưng tôi nhìn những ánh mắt đang ngó nghiêng kia, chúng tôi không phải là một cặp vợ chồng mới cưới, tổ chức đám cưới như một quy trình.
Chúng tôi đã kết hôn được vài năm, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng đã mời những người tương đối thân thiết, tổng cộng cũng không quá sáu bàn, đều là bạn bè và người thân của cả hai.
Trong đó có cả bạn cùng phòng thời đi học của tôi, bạn tốt trong công việc và cuộc sống, họ từ nơi rất xa đến đây, để thỏa mãn trái tim màu mè này của tôi.
Tôi cứng ngắc xoay người, thay một bộ quần áo thoải mái, sau đó đi từng người một để tiếp đón họ.
Anh em tốt của Hứa Gia Niên nói đùa: “Chị dâu thật biết chơi, kết hôn 5 năm rồi mới tổ chức đám cưới, sau này đám cưới vàng, đám cưới bạc cũng nhớ gọi bọn em nhé!”
Tôi cười và nói với anh ấy được thôi.
Nhưng trong lòng tôi biết, sẽ không có ngày đó đâu, vả lại cho dù tôi sống được đến ngày đó, cuộc hôn nhân của tôi và Hứa Gia Niên cũng không kéo dài được đến lúc đó.
Bạn thân Chu Chu xoa xoa tay tôi nói: “Tay cậu sao lạnh thế? Sao tớ không thấy Hứa Gia Niên đâu?”
Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười: “Haiz! Anh ấy bận mà, vừa nãy lại bị công ty gọi đi rồi.”
Cậu ấy nắm chặt tay tôi, quen biết mười mấy năm chúng tôi thật sự quá hiểu đối phương rồi, đối diện với ánh mắt của cậu ấy, tôi suýt chút nữa là không kìm được mà rơi nước mắt.
Không muốn để người khác nhìn ra điều bất thường, nhưng trong lòng lại vô cùng bực bội.
Mãi mới sắp xếp xong xuôi cho mọi người, tôi mệt mỏi nằm trên ghế, một câu cũng không nói nên lời.
Sau đó mẹ tôi đột nhiên gọi điện thoại mắng: “Mày rốt cuộc có tim không hả? Chị mày sắp chết rồi, mày còn có tâm trạng tổ chức đám cưới?”
Tôi ngay cả sức lực để đứng dậy cũng không có, bình tĩnh nghe bà trút giận.
Mất một lúc mới hiểu rõ ngọn nguồn, bệnh trầm cảm của Tống Tư Tư tái phát, đã cắt cổ tay tự sát trên sân thượng trường học.
Tôi mãi mới tìm lại được giọng nói của mình: “Chú rể không phải đã đi cứu cô ta rồi sao? Còn muốn tôi làm thế nào? Giết tôi để cho cô ta trút giận? Như vậy bệnh của cô ta sẽ khỏi sao?”
Vẫn còn một câu tôi không nói ra miệng, tôi không sống được bao lâu nữa, cũng không còn mấy ngày nữa, các người sẽ sớm được hài lòng thôi.
Nhưng tôi không muốn để bọn họ biết, tôi không muốn gặp bất kỳ ai trong số họ vào những ngày cuối cùng.
“Mày đang nói cái gì thế? Đến ông trời cũng nhìn không nổi nữa, người chị lớn lên cùng mày sắp chết rồi, mày một chút phản ứng cũng không có, sao mày lại máu lạnh như vậy?”
Mẹ tôi tiếp tục mắng, bà không biết vừa rồi để nói ra câu đó, cả cổ họng tôi đều đau rát như bị đốt.
Tôi nén cơn ho cúp điện thoại, nhìn bản thân trong gương giống như một con nữ quỷ.
Chỉ cần đụng phải Tống Tư Tư là tôi lại thua, cô ta luôn có thể dễ dàng cướp đi mọi thứ của tôi.
Tống Tư Tư là con gái của cậu tôi, sau khi cậu và mợ mất vì tai nạn xe cộ, cô ta liền được nhà chúng tôi nhận nuôi.
Kể từ đó, ngày nào tôi cũng nghe một câu như thế này: “Tư Tư đã đáng thương như vậy rồi! Tại sao con còn muốn tranh giành với nó? Con không thể nhường nó sao?”