Sau khi ký tên ngày hôm đó, tôi đã chặn mọi phương thức liên lạc của Hứa Gia Niên.
Giấy ly hôn cũng là Chu Chu đi lấy giúp tôi, Chu Chu nói với tôi Hứa Gia Niên vẫn luôn hỏi thăm tin tức của tôi, anh ấy vẫn luôn hỏi tôi sao rồi, Chu Chu mặc kệ anh ấy.
Lúc về nói với tôi, tôi cũng không có phản ứng gì.
Chỉ là thản nhiên nói: “Tớ không muốn tiếp xúc với bất kỳ tin tức nào của anh ta nữa, sau này tớ cũng không muốn gặp anh ta.”
“Được! Tớ tuyệt đối sẽ không để anh ta gặp cậu.” Chu Chu dỗ dành tôi như dỗ trẻ con.
Bệnh của tôi ngày càng nặng, tôi thường xuyên đau đến mức cả đêm không ngủ được.
Ban đầu Chu Chu còn ngủ cùng tôi, sau đó tôi làm nũng với cậu ấy: “Tớ chỉ muốn ngủ một mình trên chiếc giường lớn, nhường tớ đi mà.”
Cậu ấy im lặng một lúc rồi gật đầu.
Ban đêm lúc tôi lại đau đến không ngủ được, cậu ấy xông vào cầm theo ống tiêm thuốc giảm đau: “Có phải rất đau không? Cậu phải gọi tớ chứ! Cậu phải gọi tớ chứ! Triệu Tri Ý.”
Có lúc tôi đau đến mức rất muốn chết, lên mạng tìm hiểu về an tử, kết quả phát hiện chết cũng không chết nổi.
An tử ở Thụy Sĩ cần khoảng bảy mươi vạn.
Nghĩ vậy tôi liền từ bỏ.
Có một buổi tối tôi nhận được một số điện thoại lạ, tôi vừa nghe đã biết là giọng của Hứa Gia Niên, tôi vội vàng cúp máy.
Anh ấy gửi tin nhắn cho tôi: “Phân chia tài sản cần em đến tận nơi.” Tôi muốn bảo anh ấy đừng đến làm phiền tôi.
Nhưng đột nhiên nghĩ đến chuyện an tử, tôi đau đến mức tay gõ chữ cũng không vững, nhưng cơn đau dữ dội vẫn khiến tôi muốn cố gắng một chút.
“Anh cho tôi bảy mươi vạn là được, còn lại đều là của anh.”
“Tri Ý, em đang ở đâu? Anh muốn gặp em, xin lỗi, chỉ gặp một lần được không?”
Thôi vậy, tôi vẫn là tự mình chết đi! Tôi chặn luôn số điện thoại này.
Tôi nằm trên giường, mồ hôi làm ướt hết quần áo tôi.
Tôi nằm trên giường tỉnh táo cảm nhận nỗi đau.
Bỗng nhiên thấy trời mờ mờ sáng, tôi hình như đột nhiên có chút sức lực, tôi thay một bộ quần áo, là chiếc áo khoác màu hồng Chu Chu mua cho tôi, cậu ấy từng thường xuyên nói tôi đừng có trẻ tuổi mà như bà già, rất thích tặng tôi đồ màu hồng.
Tôi lấy một cái chăn, nằm trên chiếc ghế bập bênh dưới cây phượng tím, mặt trời từ từ mọc lên, lại là một ngày mới.
Chu Chu thức dậy rót cho tôi một ly nước, tôi có chút nhìn không rõ dáng vẻ của cậu ấy, cố gắng muốn mở mắt ra, tôi muốn nhìn cậu ấy thật kỹ.
Cậu ấy từ từ đi tới, tôi nhìn rõ rồi, cậu ấy hỏi tôi đang nhìn gì.
“Chu Chu, cây phượng tím phải đến tháng năm, tháng sáu mới nở hoa, lúc nở hoa là cả một mảng màu xanh lam, chắc là đẹp lắm.”
“Ừm ừm.”
“Tớ muốn xem quá!” Cả hai chúng tôi đều không nói gì.
Tôi đưa tay nắm lấy tay cậu ấy: “Tớ không chết ở trong phòng, xin lỗi, tớ không để lại cho cậu thứ gì, chỉ có căn nhà này thôi.”
Cậu ấy khóc không ngừng lắc đầu.
“Lúc mặt trời mọc, căn nhà này rất ấm áp.”
Tôi từ từ mất đi ý thức.
“Triệu Tri Ý!”
“Triệu Tri Ý!”
“Người chết rồi, sẽ không quan tâm đến chuyện lúc còn sống nữa, cậu cái gì cũng đừng quan tâm nữa, cậu là của chính mình rồi! Cậu tự do rồi!”
Bên tai là tiếng khóc của cậu ấy.
Bạn của tôi đừng khóc nữa, chúng ta rồi sẽ gặp lại.
--Chính văn hoàn--