Nghỉ ngơi được hai tháng, tôi quay trở lại trường học.
Sắp đến kỳ tốt nghiệp, nhưng tôi lại chẳng xốc nổi tinh thần, việc học hành rất lấy lệ, điên cuồng lang thang bên bờ vực không thể tốt nghiệp.
Khoảng thời gian đó tôi thường xuyên trốn trong thư viện, không phải vì để đọc sách, chỉ là cảm thấy thư viện rất yên tĩnh, một mình ở đó là phù hợp nhất.
Mỗi lần tôi đều đi đến góc trong cùng để ngồi, đi nhiều lần rồi, dường như nơi đó đã trở thành chỗ ngồi độc quyền của tôi.
Khoảng chừng nửa tháng sau, mỗi ngày tôi đều nhìn thấy một tờ giấy ghi chú dán trên bàn, trên giấy viết một câu chuyện cười, dẫu sấm sét mưa sa mỗi ngày đều có.
Chính những câu chuyện cười trên giấy ghi chú đó, đã luôn đồng hành cùng tôi cho đến tận lúc tốt nghiệp, mang đến cho tôi một chút ngọt ngào trong những ngày tháng bi thương kia.
Ngày tốt nghiệp, tôi đi đến thư viện lần cuối cùng.
Trên bàn vẫn dán một tờ giấy ghi chú, nhưng nội dung bên trên không còn là truyện cười nữa.
"Ngẩng đầu nhìn xem, phong cảnh ngoài cửa sổ đều là mỹ cảnh."
Chỉ một câu nói đơn giản, vậy mà tôi lại ghi nhớ cho đến tận bây giờ.
Từ trong thư viện bước ra, bạn cùng phòng nói có buổi tụ tập tốt nghiệp, có lẽ là do ma lực từ câu nói trên tờ giấy ghi chú kia, tôi lại quỷ thần xui khiến mà đi theo.
Buổi tụ tập tốt nghiệp là năm lớp trong toàn chuyên ngành của chúng tôi cùng nhau tổ chức, lúc đó Từ Cảnh Sơ vừa hay ngồi ở bàn bên cạnh chúng tôi.
Tôi loáng thoáng nghe thấy việc anh ta tốt nghiệp xong sẽ đi nhập ngũ, còn nói chuyện muốn tỏ tình với người mình thích gì đó, cụ thể tôi không nghe rõ.
Thực ra, năm xưa đối với anh ta tôi cũng từng rung động, dù sao anh ta cũng là hot boy của trường lại còn là học bá, thử hỏi có người con gái nào lại không động lòng cơ chứ.
Chỉ là sau khi gia đình tôi xảy ra chuyện, tôi không còn những tâm tư như vậy nữa.
Buổi liên hoan sắp kết thúc thì tôi đi vào nhà vệ sinh một chuyến, vừa đi đến chỗ rẽ thì bị Từ Cảnh Sơ lúc này đang say khướt gắt gao ôm lấy, tôi làm thế nào cũng không giãy ra được.
Chính vào lúc đó, trong đầu tôi lại nảy sinh một tâm tư khác.
Ba mẹ mất rồi, tôi thực sự quá khát khao có được một người thân cùng chung huyết thống.
Từ Cảnh Sơ sắp đi nhập ngũ rồi, chúng tôi cũng đã tốt nghiệp, sau này có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại nữa, chuyện này thực sự quá thích hợp.
Vậy nên, tôi đã đưa anh ta đến khách sạn, những chuyện phía sau cũng diễn ra một cách thật tự nhiên.
Tôi nhân lúc anh ta ngủ say liền bỏ trốn, hơn nữa vì lo sợ anh ta sẽ tìm được mình, ngay trong đêm tôi đã mua vé máy bay rời khỏi Giang Thành.
Có lẽ là ông trời thương xót tôi trở thành trẻ mồ côi, mới có một lần như vậy mà tôi đã trúng thưởng, đưa con trai tôi đến bên cạnh tôi.
Những ngày tháng mang thai tôi rất vui vẻ, tôi biết ba mẹ chắc chắn cũng sẽ rất vui mừng khi tôi có được đứa con của riêng mình, nên những ngày tháng của tôi càng trôi qua càng tốt đẹp.
Năm năm qua, tôi sinh ra đứa bé, nuôi lớn thằng bé, dẫu có vất vả đến đâu tôi cũng đều cảm thấy rất hạnh phúc.
Không có ai hiểu rõ hơn tôi việc có được một người thân cùng chung huyết thống là chuyện tuyệt vời đến nhường nào.
Vốn tưởng rằng cuộc sống của hai mẹ con chúng tôi cứ bình lặng như vậy mà trôi qua, không ngờ rằng lại có thể tình cờ gặp được ba của đứa trẻ như thế này.
"Lục Điềm Điềm, năm đó tại sao cô lại biến mất không một tiếng động như vậy?"
Giọng nói trầm thấp của Từ Cảnh Sơ đã kéo tôi ra khỏi dòng hồi ức, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của anh ta.
Giây tiếp theo, những lời tràn ra từ khóe môi mỏng của anh ta, trực tiếp khiến tôi vô cùng chấn động.
"Đêm tốt nghiệp đó, tôi biết là cô."
Cả người tôi dường như bị điểm huyệt cứng đờ tại chỗ.
Chuyện tối hôm đó Từ Cảnh Sơ làm sao mà biết được, không phải anh ta đã uống say đến mức đứt đoạn ký ức rồi sao?
Nhưng nhìn bộ dáng của anh ta, cũng không giống như là đang lừa phỉnh tôi.
Từ Cảnh Sơ vòng qua bàn đi về phía tôi, ngay lúc anh ta chuẩn bị đến gần, tôi chợt bừng tỉnh lại.
"Anh đang nói hươu nói vượn gì thế, cái gì mà đêm tốt nghiệp, tôi không biết."
Tôi đè nén sự hoảng loạn trong lòng, nhanh chóng phủ nhận.
Chỉ cần tôi sống chết không chịu thừa nhận, Từ Cảnh Sơ có thể lấy tôi làm thế nào!
Nhìn thấy lông mày anh ta lại nhíu chặt, trong lòng tôi tràn đầy cảm giác nguy hiểm, rất rõ ràng là không thể tiếp tục ở lại nơi này nữa.
Thế là tùy tiện tìm một cái cớ, liền chuẩn bị chuồn đi.
"Giáo quan Từ, nhà tôi còn có chút việc gấp nên đi trước đây, bái bai."
Nói xong tôi liền co giò bỏ chạy, quỷ mới biết lúc bỏ trốn bóng lưng của tôi nhếch nhác đến mức nào.
Trên đường rời khỏi căn cứ huấn luyện, tôi nhìn thấy mấy bạn nhỏ đang tập luyện, từng đứa từng đứa chơi đùa trông có vẻ rất vui.
Chỉ là quan sát kỹ một chút thì lại không thấy bóng dáng con trai tôi đâu.
Không nhìn thấy cũng tốt, tránh để trong lòng tôi sinh ra hổ thẹn.
Con trai à, mẹ già đây vì cuộc sống hạnh phúc sau này của hai mẹ con chúng ta, đành phải tạm thời để con ở lại trong ma trảo thôi.
Trên đường về nhà, tôi cẩn thận nhớ lại toàn bộ những chi tiết của đêm tốt nghiệp năm năm trước, cố gắng nhớ ra tất cả mọi thứ.
Hôm đó tôi gặp anh ta ở nhà vệ sinh, lúc đó anh ta đang nôn mửa, nôn xong liền dựa lưng vào tường, còn suýt chút nữa thì ngã sấp xuống.
Tôi gọi anh ta vài tiếng, anh ta đều mơ màng không có phản ứng, rõ ràng là đã uống say đến mức mất trí nhớ rồi.
Sau đó tôi đưa anh ta đến khách sạn bên cạnh, dọc đường đi anh ta cũng không có nửa điểm phản kháng nào cả.
Đúng rồi!
Vào khoảnh khắc cuối cùng trên giường, anh ta có lẩm bẩm vài câu, dường như vẫn luôn gọi: "Điềm... Điềm..."
Không phải là đang gọi Điềm Điềm đấy chứ!
Trời ơi! Không phải là như những gì tôi nghĩ chứ?!
Lúc đó một bên tôi lo lắng sợ hãi, một bên lại tình mê ý loạn, hoàn toàn không để ý đến việc anh ta đang gọi cái gì, còn tưởng đó là âm thanh phát ra sau giây phút mặn nồng...
Cho nên! Từ Cảnh Sơ đêm đó căn bản không có đứt đoạn ký ức, anh ta chuyện gì cũng nhớ hết!
Rốt cuộc là anh ta muốn làm gì?!
Tôi có thể đem con trai vứt lại căn cứ rồi sống chết không nhận được không...