Giang Dã đoán tôi trốn trong nhà, liền dốc sức cầu xin ba mẹ tôi.
“Ba mẹ, là con sai rồi, là con có lỗi với Tạ Vãn, xin hãy để con gặp cô ấy một lần.”
Ba tôi lạnh lùng quát:
“Cút đi! Vãn Vãn không muốn thấy cậu!”
Giọng Giang Dã khản đặc:
“Con thật sự không biết Vãn Vãn từng sảy thai… Xin ba mẹ, con xin lỗi cô ấy.”
Cuối cùng là mẹ tôi mềm lòng, để anh bước vào nhà.
Vừa dẫn anh lên lầu, vừa đưa điện thoại cho anh xem những lời bàn luận trên mạng:
“Hôm biết anh đòi ly hôn, con bé khóc như chết đi sống lại, hỏi chúng tôi làm sao để anh quay lại.”
“Khoảng thời gian đó, nó kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, đến mức không biết mình đã mang thai, cuối cùng bị anh làm tức đến sảy thai.”
“Từ sau đó, nó như người mất hồn, ngày ngày ngồi nhà khóc.”
“Cả tôi với ba nó lo đến sợ, sau khi nó đồng ý ly hôn, đêm nào cũng mất ngủ.”
“Lại gặp chuyện, may mà mất trí nhớ. Chúng tôi nghĩ đây là chuyện tốt, ai ngờ bây giờ vẫn bị tổn thương thêm lần nữa.”
Mẹ tôi nói càng lúc càng nhiều, nghe chẳng khác nào đang kể chuyện Mạnh Khương Nữ khóc đổ Vạn Lý Trường Thành, oan ức đến tận trời xanh.
Giang Dã áy náy vô cùng, lúc mở cửa, mắt đỏ hoe, giọng run run:
“Vãn Vãn, anh đến rồi đây.”
Tôi trốn trong chăn, khẽ nấc lên.
Mẹ tôi đóng cửa lại, Giang Dã dè dặt bước tới.
“Vãn Vãn.”
Nghe thấy tiếng anh, tôi khóc càng dữ, mọi ấm ức trong lòng bỗng trào ra.
Giang Dã nhẹ nhàng ôm tôi qua lớp chăn, dịu dàng an ủi:
“Là anh sai rồi, Vãn Vãn.”
Cuối cùng, tôi ló đầu ra khỏi chăn, đôi mắt đỏ hoe vì khóc.
Giang Dã nói:
“Anh không biết chuyện ly hôn lại khiến em đau lòng đến vậy… Anh tưởng rằng…”
Khi xác nhận tôi vẫn còn lưu luyến anh, ánh mắt anh đầy hối hận.
Tôi nhào vào lòng anh, giọng nghẹn ngào:
“Trước khi chúng ta ly hôn, hãy cùng em đi du lịch một chuyến được không?”
“Trước khi em mất trí nhớ, chắc tụi mình đã lâu lắm không cùng nhau ra ngoài rồi nhỉ?”
Giọng tôi chứa đầy khẩn cầu, khẽ nức nở.
Giang Dã sững người một lúc, sau đó ôm tôi chặt hơn.
Rồi vươn tay, dịu dàng vuốt tóc tôi.
Tôi chui ra khỏi vòng tay anh, khịt mũi:
“Không thể đi với em sao?”
Anh lau nước mắt trên mặt tôi, ánh mắt dịu dàng:
“Vãn Vãn, em… từ khi nào…”
Anh định hỏi tôi mất con từ khi nào, nhưng rồi chợt nhớ tôi “đã mất trí nhớ”, câu hỏi nghẹn lại trong cổ họng.
Nhưng chỉ cần trong lòng anh gieo một hạt mầm nghi ngờ, anh sẽ đi điều tra.
Anh sẽ biết hôm đó chính Trần Thiên Thiên đã xóa tin nhắn và ngắt máy.
Mà lòng tin một khi đã mất, chẳng thể lấy lại được.
Cuối cùng, anh vẫn gật đầu đồng ý đưa tôi ra ngoài thư giãn.
Dù sao thì, chúng tôi cũng sắp ly hôn rồi mà.