Lúc trở lại nhà họ Tưởng, Chu Huyên đã xem hết từng trang cuốn nhật ký dày cộm.
Quý phu nhân cao ngạo hờ hững bỗng nhiên sụp đổ, bà ấy ngồi liệt trên đất, nắm chặt lấy cánh tay tôi, nước mắt không ngừng tuôn rơi, khản giọng nói: "Con gái, con nhìn mẹ xem, con nhìn mẹ đi, không phải như con nghĩ đâu, mẹ rất yêu con, con đừng hận mẹ..."
Bà ấy nghẹn ngào dữ dội, đã không nói được trọn vẹn câu rồi.
Tôi cúi đầu, nói: "Dì Chu, dì hoa mắt rồi, con không phải Tiểu Âm."
Chu Huyên ngẩn người.
"Đúng, đúng, con không phải Tiểu Âm, con là Chiêu Chiêu," Chu Huyên nín khóc mỉm cười, bà ấy nâng gương mặt tôi nói, "Chiêu Chiêu cũng là con gái của ta, Chiêu Chiêu con nghe ta nói, ta sẽ đối tốt với con, ta sẽ đối với con rất tốt rất tốt."
Chu Huyên giờ phút này, trong ánh mắt tràn đầy sự từ ái và trân trọng.
Ánh mắt không lừa được người, bà ấy là thật lòng.
Vô cùng, vô cùng thật lòng.
Tôi đã biết, ngày tháng tốt đẹp của mình ở nhà họ Tưởng sắp đến rồi.
Tôi sẽ trở thành viên minh châu trên tay thật sự.
Nhưng tôi lại nhìn về phía Tưởng Phương Húc, run giọng nói: "Em muốn về viện phúc lợi."
Tưởng Thượng hoảng loạn ấn vai tôi, khiếp sợ hỏi: "Chiêu Chiêu, đây là đang làm gì?"
Tưởng Phương Húc cũng sững sờ.
Nhưng anh ấy dường như tâm linh tương thông với tôi, trong thời gian ngắn nhất đã bình tĩnh lại, hiểu được ý định của tôi.
Tưởng Phương Húc nói với tôi: "Bây giờ anh liên hệ viện trưởng."
Sau đó, anh ấy đi sang một bên, nhanh chóng gọi điện thoại, không màng sự ngăn cản của Chu Huyên.
Chu Huyên thấy không ngăn được con trai, bỗng nhiên chạy đi lục sọt rác, trong miệng bà ấy lẩm bẩm: "Tranh đâu? Tranh ở đâu rồi? Chiêu Chiêu, mẹ tìm bức tranh ra, con đừng giận nhé, là mẹ sai rồi..."
Nhưng mà đồ trong sọt rác được dọn theo ngày.
Tưởng Thượng cố gắng đi kéo bà ấy dậy: "A Huyên, đừng như vậy, em bình tĩnh chút, các con đều ở đây, em đừng như vậy."
"Đừng cản em, cầu xin anh đó," Chu Huyên giãy khỏi sự khống chế của Tưởng Thượng, chạy ra phía cửa, giày cũng chạy tuột mất, bà ấy giẫm lên bùn lầy đi ra thùng rác lớn bên ngoài, thò tay vào lục lọi, đầy tay dơ bẩn, "Ở đây nhất định có."
Tôi lau nước mắt, nói: "Con có thể vẽ lại một bức, tặng cho dì."
Chu Huyên vừa mừng vừa sợ nhìn về phía tôi: "Con tha thứ cho mẹ rồi phải không, con sẽ không đi nữa phải không?"
Tôi không gật đầu.
Chu Huyên thất vọng rồi, bà ấy chỉ vào tôi, lại chỉ vào Tưởng Phương Húc, vừa khóc vừa cười: "Các người đều hận tôi."
"Được rồi mẹ," Tưởng Phương Húc đi giữ chặt Chu Huyên, "Không có chuyện đó, xin mẹ đừng như vậy."
Chu Huyên rút tay ra, bà ấy cứ đứng như vậy, tuyệt vọng nhìn tôi.
Khi xe của viện phúc lợi tới, hai người Tưởng Thượng và Tưởng Phương Húc mới miễn cưỡng ôm được Chu Huyên lại, bà ấy giống như phát điên muốn giữ tôi lại.
Nhưng tôi vẫn lên xe.
Sau này có lẽ tôi sẽ hối hận, nhưng tôi của khoảnh khắc này, lại không hề do dự.
Tôi biết mình đã từ bỏ cái gì.
Từ bỏ chính là sự ấm áp gia đình và tình yêu của người thân mà tôi hâm mộ Giang Hạ Hạ có được.
Tôi càng biết rõ, nếu tôi không đi, Chu Huyên nhất định sẽ vì áy náy, mà chuyển sự sám hối đối với Tiểu Âm lên người tôi, sự bù đắp cũng cùng lúc chuyển lên người tôi.
Bà ấy sẽ nỗ lực yêu thương tôi, che chở tôi.
Bà ấy có lẽ còn có thể dịu dàng, thấu tình đạt lý hơn cả mẹ nuôi của Giang Hạ Hạ.
Thậm chí những gì Tiểu Âm chưa từng trải nghiệm và không thể trải nghiệm, tôi cũng sẽ có.
Nhưng mà, người trầm cảm đến chết là Tiểu Âm.
Người nên nhận sự sám hối là cô ấy.
Người nên được bù đắp cũng là cô ấy.
Tôi không có tư cách.
Tôi không thể nào yên tâm thoải mái thay thế người đã chết, đi hưởng thụ tất cả những gì cô ấy dùng sinh mệnh mới đổi lại được.
Xe chạy ra được một đoạn khá xa, mới không nghe thấy tiếng níu kéo khàn cả giọng của Chu Huyên nữa.
Xung quanh dần dần trở nên yên tĩnh.
Nhưng tôi bỗng nhiên òa khóc nức nở.
—Chính văn hoàn—