Tôi dậy muộn, cho nên đến trường cũng muộn.
Sau đó nhìn thấy trong ngăn bàn của tôi có sữa bị đổ ra.
Tôi dùng bữa sáng mang từ nhà họ Tưởng đi, làm trao đổi, sau đó biết ai đã tới.
Giờ ra chơi.
Sau khi bồn rửa tay trong nhà vệ sinh bị chặn nắp nước, nước liền tích lại, hình thành một cái bể nước nhỏ.
Mà mặt của Đàm Dung bị ấn vào trong bể nước.
Cô ta liều mạng giãy giụa, tiếng nước bắn tung tóe xen lẫn tiếng kêu cứu ùng ục của cô ta.
Tôi mở miệng hỏi: "Cô không phải thích ngập nước sao? Lần sau còn nhảy xuống hồ nữa không?"
Lại là một trận ùng ục kịch liệt.
Khi Đàm Dung rốt cuộc ý thức được bản thân không nói được chuyện, muốn dùng sức gật đầu, nhưng vẫn bị tôi khống chế, cho nên tất cả đều trở nên vô lực.
Tôi buông tay.
Đàm Dung lập tức từ trong bể nước thẳng người dậy, từng ngụm từng ngụm thở dốc.
Cô ta phẫn nộ nói: "Giang Chiêu Chiêu, tao sẽ mách người nhà, tao sẽ khiếu nại mày đến mức phải cuốn gói cút khỏi nơi này!"
"Giang Chiêu Chiêu không cút được đâu," Cửa bỗng nhiên có người đi vào, là Giang Hạ Hạ, cô ấy bình tĩnh nói, "Ba tớ sẽ không đuổi học bạn tốt của tớ."
Đàm Dung nhớ tới hiệu trưởng trường học quả thực họ Chu, nắm tay đang siết chặt bất tri bất giác buông lỏng, cô ta còn sợ hãi nói: "Sao bọn mày dám..."
Tôi ngắt lời cô ta, nói: "Có vay có trả, tôi chỉ là đang nhắc nhở cô, ngâm mình trong nước rất nguy hiểm, sau này cô đừng chọc tôi, tôi cũng sẽ không đụng đến cô."
Nói xong, tôi đang định cùng Giang Hạ Hạ rời đi, Đàm Dung khàn cả giọng nói: "Anh Tưởng vĩnh viễn sẽ không chấp nhận mày đâu, chỉ cần cuốn nhật ký của Tiểu Âm một ngày còn ở trong tay anh ấy, anh ấy sẽ một ngày không nhận người em gái khác."
Tôi không rõ cuốn nhật ký gì, nhưng tôi rõ ràng nói với Đàm Dung: "Rốt cuộc là tôi muốn làm em gái của Tưởng Phương Húc hơn, hay là cô hả?"
Đàm Dung ngẩn ra, sắc mặt chốc lát trở nên đỏ bừng, cũng không biết có phải do thiếu oxy hay không.
Có điều, tôi có chậm chạp hơn nữa cũng hiểu tại sao Đàm Dung lại có địch ý lớn với tôi như vậy.
Cô ta cũng rất muốn thân cận Tưởng Phương Húc nhỉ.
Nữ sinh tuổi dậy thì, tâm tư luôn không đi theo đường thường.
Tôi không dây dưa tiếp với cô ta, tiếp tục cùng Giang Hạ Hạ đi ra ngoài.
Tôi hỏi Giang Hạ Hạ: "Nhật ký là cái gì?"
"Tớ không biết nữa," Giang Hạ Hạ nói, "Tớ trước đây đâu dám lục lọi đồ đạc của họ, tớ sợ họ muốn chết."
"Được rồi, vậy tớ không tò mò nữa."
Giang Hạ Hạ nói tiếp: "Cô ta vừa nãy nhắc tới em gái ruột của Tưởng Phương Húc, sau đó tớ cũng nhớ ra rồi, rất nhanh chính là ngày giỗ của Tiểu Âm, cho nên cậu phải cẩn thận một chút."
"Tại sao?"
Giang Hạ Hạ: "Tâm trạng bọn họ chắc chắn không tốt, cho nên cậu nhất định phải trong suốt trong suốt lại trong suốt, đừng để bọn họ nhìn thấy cậu."
"Tiểu Âm là vì sao mà qua đời?"
"Tai nạn xe."
Tan học về nhà xong, tôi rất nghe lời cất hết những váy áo mà Chu Huyên yêu cầu tôi mặc đi.
Bởi vì mặc những thứ đó, sẽ rất giống Tiểu Âm.
Khoảng thời gian gần đây, lời nói của Chu Huyên cũng không dễ nghe.
Ngày giỗ hôm đó, cả nhà ba người bọn họ phải lái xe đến nghĩa trang.
Áp suất trong nhà càng thêm trầm thấp.
Bọn họ không cho tôi đi.
Cho nên Chu Huyên dặn dò tôi: "Không được ra khỏi cửa, biết chưa?"
"Con biết rồi."
Tưởng Thượng nói: "Con nếu cảm thấy buồn chán, có thể bảo bạn bè đến chơi cùng con."
"Giang Hạ Hạ có thể đến không ạ?"
Tưởng Thượng: "Chỉ cần biết ngoan ngoãn ở trong nhà, thì cứ để con bé đó đến đi."