Không còn ai ngấm ngầm cản trở, chúng tôi bắt tay vào việc tuyển dụng nhân sự mới và điều chỉnh lại các vị trí công tác.
Loại bỏ đi những giao dịch doanh thu hỗn tạp, đối xử công bằng và rành mạch với nhân viên, dần xoa dịu được sự phẫn uất của mọi người với công ty.
Lại có danh tiếng Noah của tôi làm nền tảng vững chắc, công ty nhanh chóng đi vào quỹ đạo, trở thành kim chỉ nam dẫn đầu giới thời trang.
Sau khi công việc đi vào nề nếp, tôi dọn đến một nơi ở mới, treo lên tường bức tranh vẽ mẹ con tôi năm xưa.
Kể từ ngày hôm nay, nơi này chính là tổ ấm của tôi.
Tôi dặn dò bộ phận tài chính hằng tháng chuyển phần lợi tức của anh trai vào thẻ cho anh ta.
So với chút tiền tiêu vặt anh ta cho tôi ngày trước, tôi quả thật hào phóng hơn anh ta rất nhiều.
Vào ngày thứ bảy sau khi vụ việc bùng nổ trên mạng, anh trai có gọi cho tôi một cuộc điện thoại.
"Cứu anh! Lê Lê! Con đàn bà này điên thật rồi!"
"Em dẫn người đến cứu anh đi, anh sẽ không giành giật công ty với em nữa đâu!"
Tôi ngả lưng lên chiếc ghế xoay giám đốc rộng rãi, bật cười.
"Anh à, đó chẳng phải là người chị dâu do chính tay anh tuyển chọn cho em sao? Sao bây giờ lại không ưng nữa rồi?"
"Sáng nắng chiều mưa thế này là không được đâu nha!"
"Vả lại chị dâu cũng chỉ vì quá yêu anh thôi, chị ấy có làm chuyện gì trái với luân thường đạo lý đâu. Anh cứ khuyên nhủ chị ấy tử tế, lẽ nào chị ấy lại không nghe?"
Anh ta tức đến mức sợi xích kêu loảng xoảng, ngày ngày chỉ có thể qua song cửa sổ ngắm nhìn khoảng sân nhỏ hẹp bé tẹo.
Chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng.
Vài tháng sau, tôi một lần nữa nhận được cuộc gọi từ phía cảnh sát.
Vụ án anh trai tôi hối lộ nhân viên cục dân chính chuẩn bị ra tòa, tòa án đã gửi giấy triệu tập nhiều lần nhưng không thể liên lạc được.
Họ hỏi tôi liệu có biết tin tức gì của anh trai không.
"Tôi cũng không rõ lắm, vì chuyện trước kia nên quan hệ của chúng tôi khá căng thẳng, tôi gọi điện cho anh ấy mãi không được, không biết có phải đi du lịch xả hơi với chị dâu rồi không?"
Thấm thoắt vài tháng lại trôi qua, tòa án cuối cùng cũng tóm được Lê Tri Giản trong căn biệt thự.
Lần này, Lê Tri Giản lăn lê bò toài chạy theo áp giải viên.
Tần Tiêu Tiêu khóc lóc thảm thiết đuổi theo sau lưng, van nài: "Tri Giản, anh đừng đi, anh đừng bỏ em."
Lê Tri Giản không thèm ngoái đầu nhìn lại lấy một lần.
Bị xích suốt nhiều tháng ròng, trên cổ anh ta hằn lên một lớp sẹo chai sần dày cộp.
Sau khi hay tin Lê Tri Giản bị Tần Tiêu Tiêu giam cầm lâu đến thế, nhân viên tòa án lập tức đưa Tần Tiêu Tiêu đi giám định tâm thần.
Trời đất ơi, Rối loạn nhân cách hoang tưởng + Hội chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế + Rối loạn lo âu.
Tòa án lập tức liên hệ với người nhà Tần Tiêu Tiêu, tống cổ cô ta vào bệnh viện tâm thần.