Chu Ký Minh không tới công ty nữa.
Tôi cùng Chu Đạt nghiên cứu xong đại cương dự án, liền về công ty nhà tôi.
Riêng tư Chu Đạt tìm ba tôi nói chuyện phiếm, vẫn luôn kể khổ.
Ba tôi nói: "Ông Chu hiện tại mỗi lần gặp tôi đều nói hâm mộ tôi có đứa con gái tài giỏi như con, haha, ông ấy còn không biết, con gái tôi không chỉ vỏn vẹn là có năng lực, còn một bụng nước xấu đây này."
Tôi ha hả cười khan hai tiếng: "Ba, con là con gái ba đấy, đừng có bóc phốt."
Vài ngày sau, tôi gọi điện thoại cho Chu Ký Minh, hẹn anh ta gặp mặt.
"Anh và Khả Nhiên thế nào rồi? Làm hòa chưa?"
"Không làm hòa thì biết làm sao? Cô ấy làm ầm ĩ lớn như vậy, anh không lãnh chứng với cô ấy cũng không được." Chu Ký Minh dừng một chút, ngẩng đầu nhìn tôi, "Thẩm Ngu, anh và cô ấy lãnh chứng rồi."
Nhìn qua không giống bộ dạng rất vui vẻ a.
Tôi gật đầu: "Em biết rồi."
Tôi nói tiếp: "Dự án Vinh Xương anh đừng tham gia nữa, em giới thiệu cho anh dự án khác nhé."
"Thôi, anh căn bản không phải là nguyên liệu làm ăn." Chu Ký Minh cúi đầu, nhìn mặt mũi rất phiền não.
"Ký Minh, hiện tại anh là người lớn rồi, trên vai có gánh nặng, anh không thể như vậy." Tôi khuyên nhủ, "Em giới thiệu cho anh dự án khác, ngày mai anh cùng em đi gặp một người."
Ánh mắt Chu Ký Minh nhìn tôi trở nên ôn nhu lại thâm tình: "Thẩm Ngu, em vẫn đối tốt với anh như vậy, em... em có phải hay không vẫn..."
"Đừng nói nữa." Tôi vội vàng cắt ngang lời anh ta.
Buồn nôn chết đi được, tôi cũng không muốn nghe.
Ai thèm thích anh ta chứ?
Tôi vốn dĩ chưa từng thích anh ta.