Chu Ký Minh đi rồi.
Tôi vừa ngẩng đầu liền chạm phải ánh mắt u lượng của Chu Nhạn Trì, anh ta cười như không cười nhìn tôi: "Hiện tại hài lòng rồi chứ?"
"Cũng tàm tạm."
Không lấy được toàn bộ Chu thị, là nỗi đau trong lòng tôi.
Chu Nhạn Trì dường như nhìn ra tâm tư của tôi.
Anh ta đột nhiên giơ tay nâng cằm tôi lên: "Hay là, cô kết hôn với tôi đi, tôi đem cả cái Chu thị cho cô, được không?"
Tôi nổi một thân da gà: "Anh làm gì vậy?"
Chu Nhạn Trì cười khẽ: "Tôi chính là thích loại phụ nữ... một bụng nước xấu như cô."
"..."
Tôi ha hả cười khan hai tiếng, gạt tay anh ta ra.
"Anh thì thôi đi, tôi không thích."
Tôi đính hôn với Chu Ký Minh là vì anh ta dễ nắm thóp, Chu Nhạn Trì này lại không giống thế.
Tuy rằng Chu Nhạn Trì rất lợi hại, nhưng gen nhà họ Chu bọn họ đều không tốt lắm, tôi thực sự là quá ghét bỏ.
Thượng bất chính hạ tắc loạn, có người cha như Chu Đạt, Chu Nhạn Trì có thể tốt tới đâu chứ?
"Lần này chúng ta hợp tác vui vẻ, sau này có chuyện tốt, anh nhớ dẫn tôi theo một phần." Tôi cười cười, vẫy tay từ biệt với Chu Nhạn Trì.
Chu Nhạn Trì cũng không cưỡng cầu, sau khi sắp xếp ổn thỏa Chu thị, anh ta cũng ra nước ngoài.
Qua một tháng, tôi lại nhận được tin tức về Chu Ký Minh.
Anh ta và Lâm Khả Nhiên ly hôn rồi, Lâm Khả Nhiên không muốn nuôi Hiên Hiên, vứt Hiên Hiên cho anh ta rồi đi.
Không bao lâu, Lâm Khả Nhiên liền tìm được một gã thiếu gia.
Sau khi Chu Ký Minh biết tin này, dắt theo Hiên Hiên tới quậy tung "chuyện tốt" của Lâm Khả Nhiên.
Hiện tại Lâm Khả Nhiên lại quay về chỗ Chu Ký Minh, dùng lời của cô ta nói: "Tôi không sống tốt anh cũng đừng mong sống tốt!"
Cả nhà bốn người đó hiện tại đúng là sống những ngày tháng loạn cào cào, đặc biệt là Tiết Mẫn, không bao lâu thì bệnh nặng một trận vào bệnh viện.
Chu Ký Minh không bỏ ra nổi viện phí, đột nhiên đánh chủ ý lên người Lâm Khả Nhiên.
"Cô không phải nguyện ý lẳng lơ nguyện ý mang thai bỏ chạy sao? Cô ra ngoài kiếm tiền cho tôi!"
...
Mấy cái này tôi chỉ coi như truyện cười nghe một chút, không có hứng thú gì.
Dù sao Chu Nhạn Trì vừa đi, toàn bộ tập đoàn Chu thị về cơ bản đều là của tôi rồi, tôi chính là rất bận rộn.
Tôi chuẩn bị sáp nhập tập đoàn Chu thị với công ty nhà tôi.
Cao ốc công ty càng cao, dã tâm của tôi đứng càng cao.
Cảm giác nhìn xuống mặt đất, thật tốt.
—Hoàn—