Chu Ký Minh vẫn còn cứng đờ tại chỗ, ngẩn người nhìn Hiên Hiên, đùi bị Hiên Hiên ôm lấy.
"Ba, Hiên Hiên nhớ ba lắm!"
Giọng nói non nớt của Hiên Hiên mang theo tiếng khóc run rẩy: "Tốt quá rồi, cuối cùng con cũng tìm được ba rồi, Hiên Hiên cũng là đứa trẻ có ba rồi!"
Vẻ mặt Chu Ký Minh xúc động, bàn tay to giơ lên rõ ràng là muốn sờ đầu Hiên Hiên, một tiếng ho khan mang theo ý nhắc nhở vang lên.
Chu Ký Minh như đột nhiên tỉnh ngộ, mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
Mẹ của Chu Ký Minh là Tiết Mẫn bước nhanh tới, trên mặt tràn đầy nụ cười, vừa không để lại dấu vết nháy mắt với Chu Ký Minh vừa nói: "Ký Minh, đừng ngẩn ra đó, mau đeo nhẫn cho Thẩm Ngu đi. Hôm nay là ngày vui đính hôn của hai đứa mà."
Bà ta tự cho là thông minh kéo Hiên Hiên sang một bên: "Bạn nhỏ, cháu nhận nhầm người rồi, đây không phải ba cháu!"
Sau đó gọi người tới: "Người không có thiệp mời không được phép đi vào..."
"Bà nội!"
Hiên Hiên lại ôm chặt lấy Tiết Mẫn: "Bà là bà nội, cháu biết! Yeah! Hiên Hiên có bà nội rồi!"
Bé trai bốn năm tuổi lại kéo Tiết Mẫn, chính xác không sai chạy đến trước mặt ba của Chu Ký Minh là Chu Đạt: "Ông nội, cháu là Hiên Hiên, Hiên Hiên cũng nhớ ông nội lắm!"
Chu Đạt nhíu mày, lập tức ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
Người ở đây đều là những kẻ tinh ranh, mọi người đều nhìn ra được mỗi một câu đứa bé này nói đều là do Lâm Khả Nhiên dạy, mục đích chính là phá hoại buổi lễ đính hôn hôm nay.
Mà lúc này, tôi trở thành trò cười của toàn trường - vị hôn phu lòi ra con riêng, mối tình đầu và con trai làm loạn lễ đính hôn, mối tình đầu khiêu khích tôi, nam chính cứng đờ tại chỗ không dám đánh rắm một cái...
Nhưng không ai cười ra tiếng.
Đã như vậy, tôi sẽ làm người dẫn đầu.
"Chú Chu, dì Tiết, chúc mừng hai người nhé, cháu trai đã lớn thế này rồi, trông cũng thật đáng yêu, còn nhỏ tuổi mà đã thông minh như vậy."
Tôi mỉm cười, trả lại chiếc nhẫn trong tay cho Chu Ký Minh.
Chu Ký Minh lại ngẩn ra.
Tôi từ rất sớm đã biết người này chỉ là kẻ "đầu sáp thương bạc" (mã bên ngoài thì đẹp nhưng bên trong vô dụng), làm gì cũng không xong, chẳng làm nên trò trống gì.
Người như vậy mới dễ nắm thóp.
Nhưng hiện tại nếu có người muốn nắm thóp anh ta hơn tôi, tôi rút lui.
Dù sao đàn ông thì có thiếu gì.
"Còn nhớ lời em từng nói với anh không?"
Tôi cười với Chu Ký Minh, nhìn vào ánh mắt mê mang của anh ta, lặp lại lời tôi từng nói với anh ta năm năm trước: "Thích thì đi theo đuổi, ngàn vạn lần đừng để sau này phải hối hận."
Chu Ký Minh vẫn còn đang ở trạng thái ngơ ngác: "Thẩm Ngu?"
Tôi xoay người cúi chào các vị khách quý đến dự hôm nay: "Vô cùng cảm ơn mọi người hôm nay đã đến dự lễ đính hôn của tôi và Chu Ký Minh, nhưng xin lỗi, lễ đính hôn hủy bỏ."
Tôi gật đầu với mọi người một cái, dưới ánh mắt của đám đông cất bước đi về phía cửa.
"Thẩm Ngu!"
Tiết Mẫn hận sắt không thành thép trừng mắt nhìn Chu Ký Minh một cái, bước nhanh đuổi theo tôi: "Thẩm Ngu cháu đừng đi, đây đều là hiểu lầm..."
Bà ta cũng không màng đến tao nhã nữa, quay đầu gọi Chu Ký Minh: "Con mau qua đây đi!"
Chu Ký Minh vừa định bước đi thì bị Lâm Khả Nhiên kéo lại.
Cô ta ngay trước mặt mọi người hỏi Chu Ký Minh: "Ký Minh, em chỉ hỏi anh một vấn đề: Anh còn yêu em không? Nếu anh nói anh không yêu em, em lập tức đưa Hiên Hiên rời đi, từ nay về sau mẹ con em sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa."
"Anh..."
Lâm Khả Nhiên cười rộ lên, toàn thân tỏa ra hào quang tự tin: "Đừng phủ nhận nữa, Chu Ký Minh, anh yêu em, trái tim anh chưa từng buông bỏ em, không phải sao?"
"Cái con hồ ly tinh này!"
Tiết Mẫn thấp giọng mắng một câu, lại cười làm lành với tôi: "Thẩm Ngu..."
Ba mẹ tôi đi theo sau tôi vẫn luôn tươi cười rạng rỡ nói: "Tôi thấy Chu Ký Minh quả thực vẫn chưa buông bỏ cô gái kia, hơn nữa hiện tại ngay cả con cũng có rồi, Thẩm Ngu nhà chúng tôi không tiện chia rẽ đôi tình nhân này."
"Hôn sự của Thẩm Ngu và Ký Minh coi như thôi đi, cô gái kia một mình nuôi con bao năm qua cũng không dễ dàng, cho người ta một danh phận đi."