Lời này của mẹ tôi nói rất nặng, Chu Đạt tự biết lỗi ở nhà bọn họ, người bình thường quen thói cao cao tại thượng lúc này chỉ có thể hạ mình cười làm lành với nhà tôi.
Ông ta thở dài: "Thì đấy, Thẩm Ngu là con gái, tự nhiên là chịu thiệt thòi rồi."
Ông ta phẫn nộ trừng mắt nhìn Chu Ký Minh một cái, đi đến trước mặt tôi: "Thẩm Ngu, chuyện này chú Chu trịnh trọng xin lỗi cháu. Đương nhiên chú cũng biết chuyện này không phải một câu xin lỗi là có thể bù đắp được, thế này đi..."
Chỉ do dự khoảng hai giây, Chu Đạt liền nói: "Dự án Vinh Xương kia, Thẩm Ngu, cháu xem cháu có hứng thú không?"
"Vinh Xương à?" Tôi giọng điệu nhẹ nhàng bình thường.
Vinh Xương quả thật là một dự án lớn, nếu có thể bắt được, tập đoàn Thẩm thị chúng tôi khẳng định sẽ bước lên một đỉnh cao mới.
Nhưng ba tôi nói đúng, hôm nay người mất mặt quả thật là tôi, thể diện của tôi càng đáng giá hơn.
Tôi nhìn về phía ba tôi.
Ba mẹ tôi quá hiểu tôi, một ánh mắt là biết tâm tư của tôi.
"Con không cần nhìn ba, tự con quyết định đi." Ba tôi trầm giọng nói.
Tôi thở dài thườn thượt: "Vậy được rồi, dự án Vinh Xương, cháu sẽ làm cùng chú Chu."
Mắt Chu Đạt hơi sáng lên: "Vậy... vậy hôn ước của cháu và Ký Minh..."
"Cái... hôn ước này coi như thôi đi ạ."
Tôi làm ra vẻ người bị hại: "Chú Chu, cũng hy vọng chú hiểu cho, cháu đến bây giờ còn không quên được ánh mắt mọi người nhìn cháu trong lễ đính hôn, còn chưa biết mọi người sau lưng sẽ nói cháu như thế nào nữa đây."
Chu Đạt: "..."
Chu Ký Minh nãy giờ đứng im không lên tiếng rốt cuộc cũng mở miệng: "Thẩm Ngu, chúng ta có thể nói chuyện riêng không?"
Tôi không chút nghĩ ngợi gật đầu: "Đương nhiên có thể, đi thôi, chúng ta ra ngoài nói."
Trong khu vườn nhỏ bên ngoài, Chu Ký Minh lại ấp a ấp úng nửa ngày mới nói: "Thẩm Ngu, Hiên Hiên quả thật là con của anh, anh... anh..."
"Anh vẫn còn thích Khả Nhiên, đúng không?"
Tôi "thấu tình đạt lý" nói thay anh ta: "Ký Minh, em đều hiểu, cũng thông cảm, dù sao năm đó anh và Khả Nhiên yêu nhau oanh oanh liệt liệt, em đều nhìn thấy cả."
Chu Ký Minh dùng ánh mắt như nhìn tri kỷ nhìn tôi: "Thẩm Ngu, em hiểu anh, anh thật sự rất vui! Cho nên, em cũng không giận anh, đúng không?"
"Anh có thể cùng người mình thật sự thích đi đến với nhau, em mừng cho anh." Tôi nhìn vào mắt anh ta, "chân thành" nói.
Chu Ký Minh lại sửng sốt, ngẩn ngơ nhìn tôi một hồi lâu, trong miệng lặp lại: "Người thật sự thích..."
Anh ta nhìn tôi đến ngây dại, trong lòng tôi lộp bộp một tiếng.
Anh ta đừng có thích tôi đấy nhé, còn muốn trái ôm phải ấp, hưởng phúc Tề nhân sao?
Thật buồn nôn.
Tôi vỗ vỗ vai anh ta: "Khả Nhiên bao năm qua một mình mang theo con không dễ dàng, anh đừng phụ lòng cô ấy."
Chu Ký Minh nhìn tôi thật sâu: "Thẩm Ngu, em thật tốt."